Chương 31: (Vô Đề)

Nhóm FB: Đọc Truyện Online Miễn Phí Hằng Ngày

- VietWriter

Giọng nàng trong trẻo dễ nghe, đám đông lập tức đổ dồn ánh mắt về phía nàng, cũng xem nhẹ sự ngông cuồng ngạo mạn trong lời nói của nàng, chỉ cảm thấy giọng nàng thật êm tai.

Nàng mặc váy lụa trắng thêu hoa văn trang nhã, tấm mạng che mặt trên đầu che khuất dung nhan, khí chất hoa lệ cao quý. Có điều đương thời mậu dịch rất phát triển, có nhiều thương nhân qua lại, bọn họ bắt chước cử chỉ của người quyền quý, lắm lúc còn phô trương hơn cả thế gia, quý tộc.

Đội ngũ của Thẩm Hi Hòa ăn mặc mộc mạc, hai nội thị đã bị đuổi về cung từ sớm, thành thử không ai nhận ra bọn họ.

Bởi có kẻ trong bọn ngã ngựa vỡ đầu nên cả bọn hết sức phẫn nộ, một nhóm đưa người bị thương vào thành tìm đại phu, số còn lại quắc mắt nhìn Thẩm Hi Hòa.

"Đám thử dân thấp hèn này, có biết mình vừa động vào công tử nhà Trần Bắc hầu không hả?"

"Đã hô nhường đường rồi, sao các ngươi còn đứng đấy?" "Giằng co với bọn chúng làm gì, dẫn chúng đến kinh triệu phủ cho rồi!"

Những tiếng chất vấn đầy phẫn nộ vang lên, người không biết còn tưởng Thẩm Hi Hòa vừa làm chuyện gì tàn nhẫn tột cùng đối với bọn họ.

"Câm mồm!" Thẩm Hi Hòa khẽ quát một tiếng rồi vung roi lên, quất ngay lên người kẻ đang hò hét to mồm nhất.

Nàng thích yên tĩnh, cực kỳ ghét ồn ào.

Không ai ngờ Thẩm Hi Hòa lại thình lình ra tay, sức khỏe nàng vốn yếu ớt, tuy vung được rồi nhưng đánh xong cũng chỉ để lại một vết đỏ nhàn nhạt mà thôi, có thể nói chẳng đau đớn gì, nhưng một roi ấy đã giẫm nát mặt mũi của đối phương dưới lòng bàn chân.

"Tao liều mạng với mày." Người bị Thẩm Hi Hòa quất roi trúng mặt lập tức rút phắt trường kiếm giắt bên hông ra, đâm về phía Thẩm Hi Hòa.

Đối với đám thiếu gia ăn chơi sa đọa như bọn họ, kiểm chẳng qua chỉ là đồ trang trí, gã ta còn chưa đến gần được Thẩm Hi Hòa đã bị hộ vệ của nàng đá văng ra ngoài.

Thêm hai lang quân nữa xông lên, cũng chẳng có gì lạ là đều bị hộ vệ của Thẩm Hi Hòa dễ dàng quật ngã, lúc này bọn họ mới phát hiện hộ vệ của nàng toàn là người võ nghệ cao cường, bèn hộ lớn với lính gác:

"Lang tướng, lang tưởng, có người đánh nhau ở cổng thành, còn ẩu đả hậu duệ của công huân sĩ tộc!"

Viên lang tướng canh giữ cổng thành nãy giờ vẫn luôn bị Mạc Viễn giữ chặt, giờ mới được tự do, hắn bực bội giơ tay ra hiệu cho binh sĩ xông lên phía trước, nhưng không bao vây Thẩm Hi Hòa, mà là bao vây đám con ông cháu cha,

Trước cả khi nghe được tiếng Tam công tử của Trần Bắc hầu phủ, hắn đã xem xong văn điệp Mạc Viễn đưa tới, đang định tiến lên làm lễ thì không ngờ biển cố đột ngột xảy ra, Mạc Viễn được Thẩm Hi Hòa ám chỉ nên mới giữ chặt lấy hắn, không cho hắn hành động.

Đám con ông cháu cha ngang ngược này phô trương đã quen nên không phát hiện điều gì bất thường, cứ vậy mà đắc tội Thẩm Hi Hòa sâu sắc.

"Mạt tướng Tôn Tiến Trung, phụ trách bảo vệ công thành, xin được bái kiến Chiêu Ninh quận chúa." Tôn Tiến Trung dõng dạc hộ, làm ai nấy nghe mà sợ ngây người.

"Tôn lang tướng không cần đa lễ." Thẩm Hi Hòa nhẹ nhàng xua tay, nhìn thoáng qua đám người đang im thin thít thông qua tấm lụa mỏng che mặt, "Ta sinh ra ở Tây Bắc, chưa được thấy sự phồn hoa trong Kinh bao giờ, sớm nghe nói Kinh thành sầm uất, hôm nay vừa đến cổng thành đã được mở mang tầm mắt. Nếu chư vị muốn phân xử, ta nghĩ chẳng cần đến Kinh triệu phủ làm gì, không bằng theo ta đến Đại Lý Tự cho xong."

Dứt lời, Thẩm Hi Hòa quay lưng đi, để Hồng Ngọc đỡ mình lên xe ngựa.

"Quận chúa, chúng ta đến Đại Lý Tự thật ạ?" Bích Ngọc ngoái nhìn phía sau, một đám thiếu niên thiếu nữ quần là áo lượt bị người của Mạc Viễn áp giải, chẳng biết sẽ liên lụy đến bao nhiêu danh môn vọng tộc trong Kinh.

"Đã có người dựng sẵn sân khấu cho ta, sao ta có thể khiến cả thất vọng được?" Ánh mắt Thẩm Hi Hòa bình thản.

"Hả.." Hồng Ngọc giật mình, không ngờ chuyện này là do có người cố tình dàn xếp, muốn gài bẫy quận chúa nhà mình! "Trên thân con ngựa đó có mùi húng tây, vốn dĩ không thể nào ghìm cương được." Thẩm Hi Hòa nhẹ nhàng nhắm mắt lại.

Cây húng tây là một loại hương liệu quý do phiên bang tiến công mà có, nếu kết hợp với nhiều loại hương liệu và thảo dược khác sẽ có công dụng an thần, nhưng cũng có thể dùng để điều chế hương tránh thai hoặc hương kích tình.

Tam công tử Trấn Bắc hầu phủ không thật sự muốn lao thẳng tới, mà là vì không khống chế được ngựa nên mới hô hoán người ta tránh đường.

Ban đầu Thẩm Hi Hòa không phát hiện ra, nhưng khi đám đông bỏ chạy tứ tán, con ngựa ngã khuỵu xuống, Thẩm Hi Hòa đi ngang qua đó mới ngửi được mùi húng tây rất nồng.

Dù vậy, Thẩm Hi Hòa cũng chưa cho rằng có người cố tình gài bẫy hại nàng, nhưng rồi rõ ràng trong đám thiếu niên có kẻ châm ngòi thổi gió, vừa mở miệng đã mắng nàng là đồ thứ dân thấp hèn, ai nghe mà chẳng bực.

Cuộc xung đột này nhất định sẽ ầm ĩ một phen, kẻ thì cố tình kích động, người thì lòng đầy căm phẫn, những ai đã quen ngông nghênh sẽ càng điên tiết hơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!