"Thiên Viên à." Hoa Phú Hải ngắt lời hắn, "Nàng nhận ra ta."
"Sao… sao có thể thể được?" Thiên Viên hoảng hốt.
Chủ tử của hắn bắt đầu cải trang từ năm tám tuổi, về sau còn tìm nhân tài trong chốn dân gian để nghiên cứu về lĩnh vực này, một khi chủ tử đã muốn giấu thì đến cả những ai hầu hạ từ khi còn nhỏ cũng khó lòng nhận ra sơ hở.
"Ta cũng không biết cái gì đã khiến nàng cảnh giác." Hoa Phủ Hải rất tò mò chuyện này, ánh mắt thoáng hiện nét cười, "Nếu không phát hiện ra, nàng đường đường là ái nữ của Tây Bắc vương, việc gì phải lễ độ với một thương nhân như ta cơ chứ?"
"Điện hạ, ý ngài là quận chúa đã biết…" Thiên Viên càng kinh hãi hơn nữa.
Hoa Phú Hải mỉm cười lắc đầu: "Không, nàng chỉ biết ta là Tủ Y Sứ đêm qua mà thôi."
Dường như sực nghĩ đến chuyện gì, Hoa Phú Hải cười tươi hơn nữa:
"Nếu nàng nhìn thấy được ta, biết được thân phận thật của ta thì đã không thận trọng đến vậy, người đừng quên thái độ của nàng đối với lão Ngũ và lão Cửu là thế nào."
Vì nhìn không thấu, vì biết hắn có thể ngụy trang thành Tủ Y Sứ, cận thần của thiên tử, nên nàng mới dè dặt thể.
Nếu biết được ngọn nguồn, chỉ e vị quận chúa này sẽ chẳng buồn để mắt đến đối phương, dù người đó có là hoàng thái tử hay thân vương đi chăng nữa.
"Thẩm Nhạc Sơn tính tình nghiêm nghị, con trai cũng cứng nhắc, không ngờ con gái lại thú vị thế này." Hoa Phú Hải tỏ ra hứng thú.
Thẩm Hi Hòa không biết có người khen nàng thú vị, xong việc ở đây rồi, nàng lập tức thu dọn, sáng sớm hôm sau bèn xuất phát từ Lạc Dương, đi thẳng đến kinh thành. Vì sức khỏe Thẩm Hi Hòa quá kém nên bọn họ đi đường cực chậm, mãi đến đêm mới ra khỏi thành Lạc Dương, đêm nay đành hạ trại giữa núi rừng hoang vắng.
Mặc Ngọc săn được thỏ rừng, đang ngồi nướng, Thẩm Hi Hòa hướng dẫn nàng ta ướp thật nhiều hương liệu và mật ong, mỡ chảy xèo xèo thơm nức mũi, chẳng mấy chốc đã có người theo mùi tìm đến.
Nghe có tiếng vó ngựa, Thẩm Hi Hòa và Mặc Ngọc nhìn chằm chằm về phía phát ra âm thanh đầy cảnh giác, người tới là một đôi chủ tớ.
Người đàn ông có khuôn mặt ưa nhìn, mặc một bộ trường bào màu xanh da trời không thêu hoa văn gì, thân hình có vẻ hơi gầy.
Lúc nhảy xuống ngựa, hắn còn loạng choạng, sau đó ngại ngùng bước tới vái chào Thẩm Hi Hòa: "Chẳng hay hai vị nữ lang có đồng ý để chủ tớ chúng ta được nghỉ ngơi ở bên cạnh không?"
Dường như sợ hai người Thẩm Hi Hòa hiểu lầm, hắn vội vàng lấy văn điệp ra: "Tiểu sinh là Quách Đạo Dịch, là sĩ tử đi thi, hoàn toàn không phải hạng người gian ác." Mặc Ngọc nhìn Thẩm Hi Hòa, Thẩm Hi Hòa lạnh lùng từ chối: "Nam nữ khác biệt, mong công tử đi cho."
Thiếu niên lang không chịu đi mà nằn nì thuyết phục: "Mong nữ lang châm chước một lần, đêm đã khuya rồi, chúng ta nghỉ chung một chỗ cũng có thể thấy can đảm hơn…"
"Ta không cần can đảm hơn gì hết." Thẩm Hi Hòa ngắt lời hắn.
"Nhưng tiểu tiểu sinh cần." Thiếu niên lang rụt rè nói, dứt lời, hắn dáo dác nhìn màn đêm dày đặc xung quanh.
"Liên quan gì đến ta?" Qua lớp mạng che mặt bằng lụa mỏng, Thẩm Hi Hòa lạnh lùng nhìn thiếu niên lang kia.
Mặc Ngọc rút kiếm ra.
Thiếu niên lang giật mình lùi lại, sợ đến cứng họng, đành dắt ngựa ra xa, hình như người hầu của hắn cũng nhát gan, hắn lấy lương khô ra, chủ tớ dựa vào gốc cây, thỉnh thoảng lại trông về hướng bên này.
"Quận chúa, có cần đuổi bọn họ đi không?" Mặc Ngọc khẽ hỏi.
"Không cần." Thẩm Hi Hòa nhìn chằm chằm lớp da thỏ bắt đầu rộp lên,
"Ăn được rồi đấy." Mặc Ngọc lập tức dùng dao sạch cắt đùi thỏ ra, đặt lên khay gỗ lấy từ trong xe ngựa, thái lát mỏng rồi đưa cho Thẩm Hi Hòa, phần còn lại thì nàng ta và người đánh xe chia nhau. Nam nữ khác biệt, Tạ Uẩn Hoài không tiện đồng hành cùng bọn họ nên đã lên đường đến kinh thành trước.
Mùi thơm sực nức lan ra, dường như thiếu niên lang không chống cự nổi sức quyến rũ của thức ăn ngon, hắn do dự hồi lâu rồi cầm theo một chiếc hộp gỗ đi tới, dè dặt hỏi: "Nữ lang, ta có thể dùng hộp bánh dày hoa này đổi một ít thịt nướng của nữ lang được không?"
Hắn mở hộp ra, bên trong là những chiếc bánh dày hơi trong suốt, phần nhân thịt được làm rất khéo, trông như đóa hoa đào ẩn hiện, cực kỳ tinh xảo và đẹp đẽ. Thẩm Hi Hòa quan sát hộp bánh dày hoa tinh xảo ấy, nàng cũng biết làm món này nhưng đây là lần đầu người tự cao như Thẩm Hi Hòa thấy có người làm bánh dày khéo tay không kém gì mình.
"Mặc Ngọc." Nàng khẽ gọi một tiếng.
Mặc Ngọc hiểu ý, bèn chia cho Quách Đạo Dịch nửa con thỏ rồi cầm lấy hộp bánh dày hoa trong tay hắn, nàng ta ăn trước một cái, thấy không có mùi lạ, cũng không có độc, khi ấy mới đưa ba cái còn lại cho Thẩm Hi Hòa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!