Chương 21: Lòi đuôi

Hoa thơm cỏ lạ khắp chốn, mùi dược liệu lượn lờ.

Thẩm Hi Hòa vốn thích chăm sóc hoa có, thấy trong vườn hoa cỏ xum xuê, lòng thầm vui vẻ, khóe mắt đầu mày đều vương nét cười.

Người tới không chỉ có mình nàng, mà còn có một người đàn ông cao lớn mập mạp, trông chừng đã ngoài ba mươi.

Hắn mặc một bộ y phục màu đỏ tía cổ tròn, tay hẹp, thêu hình Thao Thiết màu vàng kim chói mắt, đeo thắt lưng da nạm ngọc, chân đi ủng lục hợp.

Trên đầu hắn còn đội một chiếc khăn vấn đầu dệt từ tơ vàng đính đá quý, bên hông đeo một miếng ngọc bội bằng ngọc trắng ánh xanh hình nhành hoa, vốn là một miếng ngọc bội chạm rỗng tinh xảo mà trang nhã, tự dưng lại nạm đầy đá quý vào những chỗ chạm rồng, quả thật là…

Người này đứng đó hệt như một đống vàng biết đi, một khi có nắng rọi vào, ai cũng không dám nhìn vì quá chói mắt.

"Thâm cô nương, đây là Hoa Phú Hải, Hoa đào y." Bạch Đầu Ông là một ông lão gầy gò, đầu tóc bạc phơ, lão giới thiệu, "Hoa đào y, đây là Thẩm cô nương từ Tô Châu đến." Đào y là kính xưng dùng để chỉ cự phủ.

Hoa Phú Hải người cũng như tên, tiếng tăm lẫy lừng Hoa Hạ, nổi danh giàu có khắp bốn biển.

Hắn là người giàu có bậc nhất Đại Hưng, chẳng trách lại ăn mặc thế này.

"Thâm cô nương."

"Hoa đào y."

Hai người chào hỏi, đứng khá gần nhau, một mùi hương nhẹ nhàng trong trẻo phả vào trong mũi Thẩm Hi Hòa, khiến nàng cụp mắt. Mùi này là mùi của hương ý hòa, không chỉ nhẹ nhàng trong trẻo mà còn sang trọng cao quý, các mùi hương khác đều quá mộc mạc khi so sánh với nó.

Hương kỳ nam phổ biến như vậy từ khi nào?

Thẩm Hi Hòa bình tĩnh nhìn Hoa Phú Hải chăm chú, bất chấp sự chói mắt của hắn.

Hắn có vóc người rất cao, Thẩm Hi Hòa chỉ đứng đến bả vai, cái bụng mỡ hơi phình ra hoàn toàn khác với vị Tủy Sứ đêm qua, trong tay cầm hai quả hạch đào, bàn tay trắng trẻo múp míp, tương xứng với cơ thể.

Bạch Đầu Ông nói: "Hẳn hai vị có mang theo bức tranh mà ta đã cho người trả lại, chi bằng cùng mở ra đi."

Trân Châu và người hầu của Hoa Phú Hải cùng nhau mở tranh ra, trong tranh đều là Tiên Nhân Thao, thú vị ở chỗ dù không phải cùng một người vẽ ra, nét vẽ có hơi khác biệt, nhưng màu sắc, kích thước, hình dạng đều giống nhau như đúc.

Nếu chồng hai bức tranh lên nhau chắc đường nét sẽ trùng kha khá.

Tranh vừa mở ra, hai người bèn liếc nhìn nhau, Thẩm Hi Hòa tỏ vẻ bình thản, ánh mắt Hoa Phú Hải thoáng hiện nét cười.

Ánh mắt hắn làm Thẩm Hi Hòa dám chắc Hoa Phú Hải chính là vị Tủ Y Sứ nàng gặp đêm qua.

Dù hình dạng đôi mắt không giống, vẻ sắc bén trong ánh mắt cũng không còn, nhưng con ngươi sâu thẳm tựa biển cả của hắn quá đặc biệt.

Đã có hương kỳ nam, lại có con người giống nhau, dù thần sắc, khí chất khác nhau một trời một vực nhưng trực giác của Thẩm Hi Hòa mách bảo rằng đây là cùng một người!

"Chỗ ta cũng có một bức tranh." Bạch Đầu Ông mở bức tranh trong tay ra, cũng là Tiên Nhân Thao, có điều khác biệt khá nhiều so với hai bức trước, nhưng vẫn có thể nhìn ra là cùng một vật, "Tranh hai vị đưa đến đều vẽ Tiên Nhân Thao, lão muốn thấy đồ thật, không biết đang ở đâu?"

Thẩm Hi Hòa nhìn thoáng qua Hoa Phú Hải, không lên tiếng trước.

Hoa Phú Hải cũng đợi một lát mới nói: "Lão ông, cái cây này chắc chắn là do ta hái được từ trên vách đá cheo leo ở Hành Sơn, có điều rễ của nó rất sâu, ta vừa ngắt đi thì vách đá bị sạt lở, rồi thình lình có rắn độc lao ra tấn công, trong lúc né tránh, ta và Tiên Nhân Thao cùng rơi xuống sông, đến khi ta tỉnh lại thì nó đã biến mất tăm."

Thẩm Hi Hòa nhướng mày, thì ra hôm ấy người từ trên trời rơi xuống là người này.

Bạch Đầu Ông khẽ gật đầu, nhìn Thẩm Hi Hòa: "Thẩm cô nương?"

Thẩm Hi Hòa liếc mắt ra hiệu cho Trân Châu, Trân Châu mở chiếc hộp ngọc trong tay ra, bên trong chính là Tiên Nhân Thao.

Bạch Đầu Ông lập tức kích động đến nỗi đỏ bừng mặt, chạy tới trước hít hà, sau đó run rẩy đưa tay sờ từ trên xuống dưới, nói lắp bắp: "Là… là nó… Cuối cùng cũng gặp được rồi."

Dứt lời, lão rơi nước mắt, Thẩm Hi Hòa và Hoa Phú Hải lặng thinh đứng đó, đợi lão khống chế cảm xúc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!