Sự lúng túng lan tỏa trong không khí.
Ôn Uyển mặt đỏ tía tai, trợn tròn mắt vì không dám tin vào sự thật. Hoàng thượng hóa ra lại là hạng "đầu sáp mũi bạc"*, vô dụng đến thế sao?!
Nàng đã lấy hết can đảm để dâng hiến bản thân, không ngờ rằng...
Giờ thì nàng đã hiểu tại sao Tần Kiểu ở bên cạnh Hoàng thượng nhiều năm như vậy mà đến một mụn con cũng không có.
"Hoàng... Hoàng thượng?" Giọng nói của Ôn Uyển run rẩy kịch liệt.
Nàng đang sợ hãi. Nàng đã phát hiện ra bí mật thầm kín của Hoàng thượng, liệu Người có vì thế mà căm ghét nàng đến tận xương tủy?
Sự chủ động vừa rồi của nàng giờ đây trông thật lăng loàn, trơ trẽn và nực cười làm sao. Nhưng trên hết, điều quan trọng nhất là — Hoàng thượng sao có thể "không làm ăn gì được" cơ chứ!
Tiêu Trạch cũng chưa từng nghĩ mình lại rơi vào tình cảnh quẫn bách đến thế. Hắn lạnh mặt, dứt khoát rời khỏi giường, đưa mắt nhìn về phía cái "màn hình livestream" chết tiệt trong điện.
Tần Kiểu đang ngồi bên đầu giường với phong cách bài trí lạ lẫm, tay cầm một thứ "yêu khí" không rõ tên. Mỗi lần nàng nhấn một cái, trên đó lại hiện ra một "màn hình" khác còn kỳ quái hơn. Tiêu Trạch không biết những hình ảnh đó từ đâu ra, nhưng dường như chúng có chút khác biệt so với cái hắn đang xem.
Bị bủa vây bởi đủ loại cảm xúc tiêu cực, Tiêu Trạch nhất thời không còn tâm trí đâu mà suy xét kỹ. Hắn chỉ muốn trốn chạy khỏi khoảnh khắc này, rời bỏ hiện trường đang chà đạp nghiêm trọng lên tôn nghiêm đế vương của mình.
Thế là, hắn thậm chí không đợi người hầu hạ, vội vã khoác lên mình long bào, chẳng thèm liếc nhìn Ôn Uyển lấy một cái, cũng không đáp lại một lời, trực tiếp bước ra khỏi tẩm cung.
Ôn Uyển nhìn theo bóng lưng tuyệt tình của hắn, lòng vừa tủi thân vừa sợ hãi. Nàng muốn đuổi theo, nhưng nghĩ đến sự bẽ bàng vừa rồi cùng vẻ thẹn quá hóa giận trên mặt Tiêu Trạch, nàng rốt cuộc không đủ can đảm và mặt mũi để làm thế.
Chẳng lẽ tất cả những gì nàng dốc hết vốn liếng để đánh đổi, chỉ là một trò cười thế này sao?
Ôn Uyển y phục xộc xệch, thẫn thờ ngồi bên mép giường, dáng vẻ như kẻ mất hồn.
Tiêu Trạch rảo bước vội vã, gương mặt lạnh lùng như muốn đóng băng cả không gian, áp suất thấp đến đáng sợ khiến đám thái giám theo hầu không ai dám thở mạnh.
Trong một khoảnh khắc, hắn thậm chí đã nảy ra ý định g**t ch*t đám cung nữ trực đêm trong cung của Ôn Uyển, nhưng nghĩ đến hai chữ "bạo quân" mà Tần Kiểu từng nói, hắn cuối cùng vẫn kìm nén lại.
Đến điện Cần Chính, tâm thần hắn vẫn không yên, chẳng còn tâm trí đâu mà phê duyệt tấu chương. Hắn đuổi hết thái giám hầu cận ra ngoài, chỉ muốn được yên tĩnh một mình.
Từ màn hình "livestream" trong điện bỗng vang lên một khúc nhạc du dương động lòng người. Tiếng nhạc không biết được tấu lên từ nhạc cụ gì, lúc trầm thấp như suối chảy róc rách, lúc cao vút như sóng cuộn hùng vĩ, âm chất trong trẻo vô ngần, đại khái tiên nhạc cũng chỉ đến thế mà thôi.
Tiêu Trạch ghét cay ghét đắng người đàn bà Tần Kiểu kia, vốn không muốn ngẩng đầu nhìn. Nhưng cuối cùng không cưỡng nổi sự tò mò, hắn lại đưa mắt về phía màn hình.
Người đàn bà đó cũng đang xem "livestream", chỉ có điều nội dung giữa họ hoàn toàn khác biệt.
Trong màn hình của Tần Kiểu không chỉ có người, mà còn có những cánh đồng lúa vàng óng ả, hạt nào hạt nấy căng tròn; có núi non hùng vĩ; có những con "trùng lớn" có thể bò trườn cực nhanh trên mặt đất; lại có cả những "yển giáp" khổng lồ có thể lao vút lên chín tầng mây, đuôi phun ra lửa...
Mỗi một thước phim đều vượt xa trí tưởng tượng của người đương thời, vô cùng chấn động. Thế nhưng Tần Kiểu khi nhìn thấy những cảnh tượng ấy lại chẳng chút gợn sóng, dường như đã quá quen thuộc.
Nàng chuyển qua một vòng các kênh, vẻ mặt thiếu hứng thú nhấn vào "pháp bảo" trên tay để tắt "livestream", rồi cầm một vật khác to bằng lòng bàn tay gọi là "điện thoại" lên xem.
Tiêu Trạch không biết "điện thoại" là vật gì, nhưng nghe người ở thế giới kia gọi như vậy, và dường như ai cũng có một cái.
Vô số sự vật mới lạ đã phá vỡ nhận thức tự phụ bấy lâu nay của vị đế vương, ngay cả nỗi nhục nhã trong chuyện phòng trung lúc nãy cũng bị làm mờ đi ít nhiều. Hắn bây giờ rất muốn sở hữu một món pháp bảo có thể điều khiển màn hình kia, như thế hắn có thể khiến Tần Kiểu biến mất hoàn toàn khỏi mắt mình.
Nhưng những thứ quanh Tần Kiểu đều là vật hắn chưa từng thấy, chưa từng nghe. Dù muốn tìm kiếm, hắn cũng chẳng biết tìm ở đâu.
Tiêu Trạch thầm bực bội, cúi đầu nhìn xấp tấu chương đầy bàn, nghĩ đến nạn lụt ở Giang Nam khiến dân chúng lầm than, cơm không đủ mặc, rồi lại liên tưởng đến cánh đồng lúa vàng trĩu hạt vừa thấy, hắn không khỏi nảy sinh vài phần tự nghi hoặc.
Chẳng lẽ mình thực sự là một vị hôn quân vô dụng?
Nếu hắn cũng có những ngọn đèn không cần thắp lửa vẫn sáng như ban ngày, nếu hắn có "đại bàng tung cánh" đuổi tận mặt trời, nếu con dân của hắn cũng trồng được những bông lúa vàng trĩu cả thân cây...
Càng nghĩ, Tiêu Trạch càng thêm phiền muộn: "Người đâu, chuẩn bị kiệu, trẫm muốn vi hành đến nhà Lưu Tử Nghĩa ngay trong đêm!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!