Chương 1695: (Vô Đề)

Đánh giá: 7 / 3 lượt

Dù hôm qua chơi rất vui, nhưng sáng sớm Dương Chính Tâm thức dậy, lập tức rơi vào trạng thái u sầu.

Hôm nay phải đi báo danh rồi.

Sau khi báo danh, cậu ta sẽ không còn được ăn những món ngon ở nhà, cũng không thể ôm ấp mấy chú ch. ó con chưa đầy tháng, lại còn phải tạm biệt bạn bè tốt của mình…

Dù làm toán thì đứa nào cũng kém đứa nào, nhưng lại là những người anh em cực kỳ hợp cạ!

Nghĩ tới đây, cậu ta đầy bất mãn, quay sang nhắn tin cho cha:

"Cha, sắp nhập học rồi mà cha cũng không tới thăm con. Ít nhất cũng phải bù cho con chút gì chứ…"

Cha Dương đang húp bữa sáng xì xụp.

Đang vào mùa thu hoạch, mỗi ngày, ông ta chạy khắp các trang trại theo dõi số liệu thử nghiệm máy nông nghiệp mới, cả người đen nhẻm, nghe vậy còn vừa c.h.ử. i vừa chuyển thêm tiền tiêu vặt cho thằng nhóc.

Đồng thời nhắn lại:

"Hôm qua nửa đêm con đăng cả đống ảnh lên vòng bạn bè, cha chẳng phải đã like hết rồi sao? Còn muốn xem kiểu gì nữa?"

"Nghỉ hè mấy tháng không về nhà, cha có nói gì không?"

Cũng đúng là không nói.

Nhưng cậu ta về nhà thì cũng chẳng có ai!

Lúc này nhận tiền, tâm trạng Dương Chính Tâm cũng dễ chịu hơn một chút, rồi lại mang theo cảm giác ly biệt hào hùng kiểu "gió hiu hiu sông Dịch Thủy", hùng hổ gõ cửa phòng bên cạnh:

"Chị ơi, bọn em tới rồi."

Tống Đàm mở cửa.

Trong phòng ăn, bữa sáng khách sạn mang tới đã được bày sẵn.

Hôm nay không ai dại mà đi thử buffet nữa, Tống Đàm dứt khoát dùng hết nguyên liệu mang theo, bày ra một bàn đầy ắp, bên cạnh còn đặt sẵn mấy hộp mang đi, chuẩn bị cho ai thì quá rõ rồi.

Dương Chính Tâm lập tức vui vẻ:

"Không biết ký túc xá có tủ lạnh không…"

Ăn không hết thì mang tới trường, ít ra cũng an ủi được nỗi nhớ nhà.

Nhưng vừa ngồi xuống chuẩn bị ăn, lại không thấy Lục Xuyên đâu.

Không khỏi thắc mắc:

"Anh Lục đâu rồi ạ?"

Cậu ta tuy chưa yêu đương, nhưng cũng không phải không hiểu chuyện, hôm qua sinh nhật anh Lục chắc chắn rất vui vẻ rồi?

Tống Đàm chỉ về phía ban công, rèm đã kéo ra, Dương Chính Tâm ngạc nhiên thấy trên bàn có một chiếc quạt nhỏ màu trắng cỡ bàn tay, đang lặng lẽ quay bốn phía.

Đây là cái gì?

Ban công khách sạn còn có cái này à? Sao phòng họ không có?

Tống Đàm nhịn cười.

Có chậu hoa hồng xanh này, Lục Xuyên hận không thể lập tức về ngay trong đêm, lại lo môi trường kín như vậy sẽ không tốt cho "bảo bối" của mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!