Chương 52: Dã chiến trên xe

Phong Khải Ninh đem tóc dài loã xoã bên má cô vén ra phía sau, cúi đầu cắn lên vành tai mềm mại.

Liên Hân bị cắn đến cả người tê dại.

Hắn kéo khóa quần ngoài, vén quần lót xuống, thả ra một cây côn th*t thô to đỏ sậm.

Liên Hân cúi đầu nhìn thịt trụ đang nhẹ nhàng lay động, nó cách mu bàn tay của cô một khoảng không xa, có thể cảm nhận được đến nhiệt độ vô cùng nóng bỏng, bên trên lỗ chuông đều đã tiết ra dịch lỏng trong suốt.

dương v*t của hắn rất thô tráng, hơi cong, đường kính của thân so với quy đầu còn muốn to hơn, mặt trên bò đầy gân xanh nhảy lên phình phình.

Phong Khải Ninh dùng dịch lỏng nơi mã mắt bôi ướt phần đầu côn th*t, sau đó đẩy quần lót của cô sang một bên, quy đầu nhẹ nhàng qua lại quét ở huyệt khẩu, mở ra hai cánh hoa mềm mại nội hãm, từng chút từng chút mà chen vào.

"A..."

Liên Hân nỗ lực thả lỏng huyệt đạo, đem cự vật mãn trướng nuốt vào trong cơ thể, cô từ từ ngồi xuống, rốt cuộc cả cây đều cắm ngập bên trong.

Thời điểm đặt mông ngồi xuống trên đùi Phong Khải Ninh, Liên Hân thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Cô nhìn ra cửa phòng bao còn chưa có khoá, cơ vòng thít lại, khẩn trương mà hỏi "Có thể bị người khác nhìn thấy hay không..."

Phong Khải Ninh duỗi tay sửa sang váy áo cho cô.

"Có váy cái, không sợ, bên ngoài nhìn vào cũng chỉ thấy tôi ôm em mà thôi."

Hắn cũng không cuồng dã, chỉ là nhẹ nhàng nhích mông.

Huyệt tâm kẹp lấy đại vật lại chỉ có thể cẩn thận vi diệu mà cọ xát, làm Liên Hân nhịn không được tự mình ra sức mấp máy vách trong, nhưng làm như thế nào đều không thấy hài lòng.

Cô dựa vào lồng ngực rộng lớn của Phong Khải Ninh, nhỏ giọng nói "Như vậy ngứa ngáy quá, thật là khó chịu..."

Hắn ngửi ngửi mùi thơm cơ thể trên cổ Liên Hân, bàn tay to vòng ra trước vuốt ve bầu ngực, cái mông hơi kích lên trên "Chờ về nhà lại dùng lực mà cắm, ăn no chưa?"

Liên Hân đỏ mặt gật đầu "No rồi."

Cánh cửa phòng bao đột nhiên mở ra.

Phong Khải Ninh hạ tay xuống, quy củ quy củ mà đặt lên bàn.

Nhân viên phục vụ bưng đồ ngọt cùng trái cây tiến vào, từng món từng món được dọn lên bàn, sau đó lại đem dĩa cơm không còn một hạt dọn đi. Cậu ta trộm liếc vị khách thân phận tôn quý này một cái, nữ hài ngồi trong lồng ngực người kia trông y hệt một đoá hoa hồng ngoan ngoãn tinh xảo, nhìn thoáng qua chỉ nhỏ bằng chừng một nửa đối phương.

Nam nhân lại đang xiên một khối trái cây, đút tới miệng cô.

Nhân viên phục vụ cúi đầu, có chút thản thốt, Phong tổng là khách quen ở chỗ này, từ đầu năm tới cuối năm chỉ thấy người này bày ra vẻ có người thiếu hắn mấy ngàn vạn, không ngờ cũng có thời điểm yêu chiều nữ nhân như vậy...

Liên Hân nhỏ giọng hừ hừ, tiểu huyệt còn kẹp côn th*t lớn của Phong Khải Ninh mà bị một người phục vụ quan sát ở khoảng cách gần như vậy, cô thực khẩn trương.

Phong Khải Ninh lạnh lùng ngước mắt, nhìn phục vụ viên một cái.

Nhân viên phục vụ liền theo bản năng mà thẳng chân khom lưng "Chào Phong tiên sinh, thức ăn đều dọn lên xong rồi, xin hỏi ngài còn có yêu cầu gì nữa không?"

"Không, cảm ơn."

Người phục vụ vội vàng lui đến cạnh cửa.

Phong Khải Ninh đột nhiên lại nói "Giúp tôi lấy một kiện áo khoác thật dày tới đây."

Sau khi người phục vụ rời đi, Phong Khải Ninh liên tục dùng sức đỉnh hông vài lượt, Liên Hân bị cắm đến ai ai kêu thảm

"Phong Khải Ninh, em thật sự chịu không nổi... Có thể khoá cửa lại rồi làm hay không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!