Chương 38: Ý xuân hòa hợp (2)

Hứa Nghiễn dừng xe trước cửa chung cư cô ở. Mở cửa xe ra, anh phát hiện cô ngủ ngon lành, nhịp thở hơi nằng nặng, cổ áo sơ mi mở rộng, để lộ nhiều dấu vết đỏ bừng. Ánh mắt anh lại nhìn xuống, đôi chân lộ ra ngoài của cô vừa trơn vừa trắng, vừa thẳng vừa đẹp, cả người cô là một đường cong hoàn mỹ. Gót sen trắng như tuyết, đầu ngón chân tựa những viên ngọc, sạch sẽ không tỳ vết, móng tay màu hồng phấn càng trông có vẻ đáng yêu hơn hẳn.

Hơi thở của Hứa Nghiễn trở nên dồn dập hơn so với cô mất rồi.

Đợi đến khi anh phản ứng kịp, tay anh đã nắm lấy bàn chân nhỏ của cô mà bóp nhẹ, gậy thịt trong quần cương cao lên, vừa tê vừa đau.

Chân nhỏ là nơi mẫn cảm biết nhường nào, nhất là ở chỗ bàn chân. Mạnh Khinh Khinh thấy người không khỏe, cô định rút chân về nhưng không được. Buồn ngủ quá, cô chỉ có thể phiền chán mà đạp chân mấy cái, đạp vài cái chẳng khiến chuyện gì xảy ra đâu, ít nhất đừng để cô phải mở mắt là được.

Đúng lúc ấy, đôi con ngươi như sói như hổ, ánh lên màu đỏ tươi vừa kịp rơi vào tầm mắt cô.

Nắng hè chói chang, ánh mặt trời như muốn thiêu đốt vạn vật. Trong văn phòng Tổng giám đốc của công ty Vân Đỉnh, máy điều hòa lại chạy vù vù, tỏa ra không khí mát lạnh.

Nơi phòng nghỉ chật hẹp, Mạnh Khinh Khinh mặt đối mặt, ngồi trên đùi Hứa Nghiễn, ôm lấy cổ anh, bốn chiếc nút trên áo sơ mi cô sớm đã rơi đầy mặt đất, dây áo ngực bị mở ra. Nút cài màu đen bung ra, động tác của người nào đó không thể ngừng được ngay trước ngực cô. Cô cau mày, vừa cúi đầu liền nhìn thấy bầu ngực trắng mềm đã in đầy dấu vết màu hồng, màu tím, dấu răng đủ cả, thoạt nhìn còn lớn hơn so với bình thường.

Thảo nào cô cứ cảm thấy bầu ngực nằng nặng, vừa đau vừa tê tái, hóa ra là bị "người ta" mút tới mức sưng lên, ngay cả nhũ hoa cũng giống như to nhỏ bất thường, bị "ai đó" cắn tới mức mất đi tri giác.

Nhưng cho dù đáng thương như vậy, Hứa Nghiễn cũng không buông tha cho bầu ngực đẹp đẽ này. Miệng anh ngậm chặt nhũ hoa, đầu ngón tay cứ liên tục nắm chặt, vuốt ve hai ngọn đồi trắng mềm của cô.

Rốt cuộc vẫn là yếu ớt, Mạnh Khinh Khinh nhịn không được, lên tiếng xin tha, "Hứa Nghiễn... Anh dừng tay... Em đau quá... Đừng chơi nữa được không?"

Bầu ngực vừa thơm vừa mềm như vậy, lại rất linh động, giống hệt như thạch trái cây biết co biết dãn, bảo anh ngậm cả đời anh cũng chịu, sao có thể dừng lại được? Nhưng mà ngậm một hồi, thân dưới cũng anh lại cương lên, dục vọng nóng rực không thể bỏ qua, anh cắn nhũ hoa của cô, "Nửa tháng rồi, phía dưới còn chưa khỏe sao?"

Mạnh Khinh Khinh không hề do dự, đáp lại, "Không có, vẫn còn đau lắm."

Đêm đó, Hứa Nghiễn chẳng thèm để ý, cho dù ở cửa chung cư có biết bao nhiêu người qua lại, anh vẫn cứ cứng rắn mà ấn cô vào trong xe, mây mưa hơn một giờ, không kiêng nể gì, tiến vào rồi lại đi ra không biết bao nhiêu lần. Ngoại trừ đau, cô không còn cảm giác được gì nữa.

Sau khi anh về rồi, lúc vệ sinh thân thể, Mạnh Khinh Khinh mới phát hiện cửa huyệt của mình bị rách một ít, da bên trong bị xướt, rướm máu ra ngoài. Cô ngượng ngùng tới mức không dám đi mua thuốc trị thương, mãi đến khi đau quá, cô mới mặt dày đi bệnh viện. May mà cô còn trẻ, bôi thuốc ba bốn ngày liền hồi phục.

Nhưng chỉ cần nghĩ tới sự nhẫn tâm của Hứa Nghiễn khi anh "làm" cô đau đớn, trong lòng cô liền sợ hãi. Trải qua việc vừa rồi, trong lòng đã có nỗi sợ, cô không dám dễ dàng nhận lời mây mưa với anh nữa.

Hứa Nghiễn lưu luyến, ngậm chặt bầu ngực căng đầy, sau đó mới ngẩng đầu nhìn Mạnh Khinh Khinh. Cô gái nhỏ yếu ớt đang nhăn mày, đôi mắt sáng long lanh như nước, cánh môi tựa một đóa hoa đào nở rộ rực rỡ. Bàn tay anh đặt lên gáy cô, chiếm lấy đôi môi anh đào của cô, liếm láp cánh môi mềm mại, mút chặt miệng cô đến khi nó vừa tê vừa ngứa, anh mới hài lòng mà buông ra.

Khuôn mặt Hứa Nghiễn rất trầm tĩnh, tựa như không màng đến khói lửa trần thế. Chiếc áo sơ mi màu tuyết trắng của Mạnh Khinh Khinh được ủi phẳng phiu, chỉ có nút trên cổ vẫn còn gài chặt, tựa như một đóa hoa cách xa tầm với, không thể ngắt được. Ánh mắt của người đàn ông bên cạnh cô tuy âm trầm nhưng bên trong lại chứa đầy dục vọng ẩn sâu lẫn khát vọng cầu hoan, hình thành xung đột mãnh liệt.

Hứa Nghiễn khàn giọng, hà hơi vào tai cô, "Để anh nhìn xem chỗ đó sao rồi, được không?"

Đột nhiên bị anh yêu cầu như vậy, Mạnh Khinh Khinh nhanh chóng trốn tránh, "Có gì đẹp đâu, nhìn cũng không hay."

Hứa Nghiễn nhìn rõ cảm xúc của cô, lập tức nghi ngờ. Anh cúi xuống, đột ngột ôm lấy cô, đặt lên trên tấm đệm. Không kịp để cô phản ứng, anh đã nằm đè lên người cô, thân thể kẹp vào giữa hai chân cô, xốc chiếc váy ngắn của cô lên.

"Hứa Nghiễn... Đừng nhìn... Còn chưa được đâu... Đau lắm..." Mạnh Khinh Khinh gấp đến mức đạp mạnh vào không trung, da thịt trắng nõn thấm đẫm một lớp mồ hôi.

Chiếc quần chip màu vàng nhạt bị cởi ra. Mạnh Khinh Khinh cảm thấy ánh mắt của Hứa Nghiễn đang nhìn chằm chằm vào hoa huyệt của mình. Ánh mắt anh nhìn không ra cảm xúc. Cô cắn môi, có hơi sợ hãi.

Hồi lâu sau, cô mới nghe được tiếng cười nhạo của đối phương, "Em dám gạt anh?"

Ngón tay dài của anh đút vào khe hở để chống đỡ, nào ngờ lại khiến chất dịch ẩm ướt tiết ra. Anh kéo khóa quần, phóng thích dục vọng đã kiềm nén khá lâu của mình, gậy thịt đâm vào cửa huyệt, "Nói dối phải không? Anh sẽ khiến em chết vì tội nói dối."

Đôi mắt đen láy của Mạnh Khinh Khinh sợ hãi, nhìn chằm chằm vào gậy thịt khủng bố, dữ tợn đang từng bước xâm nhập vào hoa huyệt của mình.

Chất dịch bên trong không nhiều lắm, huyệt nhỏ cũng chẳng thả lỏng, vật thô kia chống đỡ cửa huyệt, khuếch trương sức mạch cường bạo. Mạnh Khinh Khinh đau tới mức mồ hôi chảy ròng ròng, miệng không phát ra hơi nổi. Đợi đến khi gậy thịt đã vào hoàn toàn, cả người cô đã ướt đẫm mồ hôi, ướt đến mức ngượng ngùng, ánh mắt dại cả ra, không còn chút thần thái.

Đau quá! Rất đau! Cô không muốn làm nữa! Làm ơn đừng mà! "Hứa... Hứa Nghiễn... Em đau lắm... Anh đâm chết em..."Hứa Nghiễn rú gậy thịt ra, sau đó lại hùng hổ xông vào, "Anh vốn muốn đâm chết em mà, dám gạt anh hả?"

"Nhẹ một chút... Nhẹ một chút được không... Em thật sự... Đau quá..."

Hứa Nghiễn dừng động tác, ngón tay mơn trớn cánh môi trắng bệch của cô. Anh lau nước mắt cho cô. Biết mình quá đáng, anh chỉ còn biết hôn lên mí mắt của Mạnh Khinh Khinh, "Anh xin lỗi."

Sự dịu dàng xen lẫn ác liệt này tựa như một liều thuốc mê, khiến cho tất cả đau đớn trong cô tan biến đi trong khoảnh khắc. Mạnh Khinh Khinh kinh ngạc, "Hứa... Hứa Nghiễn..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!