Tác giả: Jinri01
- Tiểu Lan!
Giọng nói lành lạnh quen thuộc phía sau làm Mục Tiếu Lan giật mình quay lại. Cô ngây ngốc nhìn ông Phùng đã đến phía sau mình mà bản thân không hay biết.
Đang định nói với hắn thì Phùng Mặc Ngôn lấy thế sét đánh không kịp bịt tai dùng còng số tám còng một tay của Mục Tiếu Lan lên cửa sổ phòng bếp đối diện nơi hai người đứng.
Khi Mục Tiếu Lan định thần lại thì cái tay còn lại đã cùng chung số phận với cái tay kia. Cô vừa ngạc nhiên, kinh hãi, khó hiểu ngước mắt lên muốn hỏi rõ hắn. Nhưng khi nhìn lại thì chỉ thấy đôi mắt lạnh lùng thường ngày nay tràn ngập tình dục. Mục Tiếu Lan kinh hãi kêu lên:
- Ba ba!! Ba thả con ra ba đang làm gì thế này!
Hắn nhếch miệng nở nụ cười giọng nói trầm thấp từ tính như rượu ủ lâu năm khiến người mê hoặc nói ra lời khiến Mục Tiếu Lan kinh hãi.
- Ồ! Con không biết ta định làm gì với con ư?! Ta nghĩ con biết chứ!
Nói xong hắn đem miệng kề bên tai cô thổi khí, rồi cắn nhẹ vành tai Tiếu Lan khiến cô kinh hãi sắc mặt trắng nhợt.
Oành một tiếng óc Mục Tiếu Lan đặc sệt. Cô không hiểu làm sao ba chồng cô lại có ý nghĩ này với cô. Cô thực sự sợ hãi, vội vàng dãy giụa dai tay để cố rút ra khỏi hai chiếc còng số tám.
Cô kinh hoàng nhìn người đàn ông phía sau cô đưa tay ôm lấy eo cô, ép cô dán sát người vào hắn, cô rùng mình cảm nhận được vật cực nóng dính sát ở sau lưng mình. Mục Tiếu Lan cố gắng dãy ra nhưng sức lực chênh lệch quá lớn cô không thể.
Cô kêu lên " Ba ba làm gì thế thả con ra. Ba con là con dâu ba mà làm thế không được, ba!!" Tiếu Lan hét lên khi cảm nhận được tay trái hắn đã tháo tạp dề của cô ra rồi luồn vào bên trong áo, cách lớp áo lót đang xoa nắn một bên vú trái của cô. Tay phải còn lại không an phận ở eo, lần đi xuống, kéo xuống khóa váy để chiếc váy tự do rơi xuống! Bàn tay phải to lớn cách lớp vải mỏng của chiếc quần lót khi nặng khi nhẹ vuốt ve trêu trọc vùng kín của cô.
Tiếu Lan vừa khóc, vừa cầu xin hắn buông tha mình khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng toàn nước mắt, cặp mắt ngập nước lung linh xinh đẹp. Cô thật sự rất sợ, vừa xấu hổ vừa tủi nhục, giọng điệu cầu xin yếu ớt vô vọng.
Hắn cúi xuống bên tai cô khàn khàn nói "Em có thể hét thì cứ hét to lên a. Gọi tiểu Mặc vào đây coi mẹ và ông nội nó diễn đông cung sống a ha hả!"
Cùng lúc đó giọng nói non nớt của tiểu Mặc vang lên ngoài phòng khách.
- Mami, mami có sao không?! Con có phải vào giúp mami không?
Lời vừa dứt mặt cô trắng bệch, cả người cứng ngắc không dám kêu nữa mặc người đàn ông muốn làm gì thì làm, nước mắt càng rơi nhiều hơn.
"Sao em không kêu nữa đi?" Hắn vừa hỏi vừa lấy thân thể chen vào giữa hai chân Mục Tiếu Lan.
- Mami?!
- giọng tiểu Mạc lại vang lên cùng tiếng vang bước chân nhỏ làm Mục Tiếu Lan kinh hoảng, cô sợ hãi run rẩy nói với hắn " Xin, xin ông! Đừng, dừng dừng lại đi! Đừng để tiểu Mặc thấy" tiếng bước chân càng gần tim cô như treo trên cổ họng.
Phùng Mặc Ngôn thấy cô như con thú nhỏ yếu ớt cầu xin cũng mặc kệ vừa nói "Em không nói tiểu Mặc đừng vào sao? Hay muốn tiểu Mặc thấy mami yêu dấu của nó dâm đãng thế nào dưới thân tôi đây! Ha hả"
Hai bàn bàn tay vừa hoạt động trên thân thể cô. Bàn tay phải thuần thục mơn trớn đùi trong vừa như có như không cách lớp quần lót gãi gãi ở khe giữa nơi bí ẩn của cô. Bàn tay trái thì cách lớp áo lót nắn bóp hết vú trái rồi sang vú phải của Mục Tiếu Lan làm nó biến đủ loại hình dạng.
Kích thích khiến Tiếu Lan khiến cô theo phản xạ muốn khép hai chân lại nhưng không được. Cô cố gắng làm giọng mình thật bình tĩnh nói với tiểu Mặc "Mẹ không sao. Tiểu Mặc con cứ ở ngoài phòng khách chơi đi lát mẹ nấu cơm rồi vào ăn".
Đáp lại cô là tiếng "ân" của tiểu Mặc làm cô thả lỏng cùng thở phào nhẹ nhõm. Cũng đồng thời người lại căng lên khi phía dưới cảm nhận được dị vật chen vào cơ thể mình.
Trong lúc Tiếu Lan nói với con trai, Phùng Mặc Ngôn kéo xuống quần lót cô, vạch bụi rậm để tìm đường đi vào tiểu hoa huyệt của cô. Ngón tay hắn tìm được đường vào, vân vê viên chân châu mẫn cảm của cô.
"A!" Mục Tiếu Lan cả người run lên, bụng dưới không thể khống chế co rút một trận, một luồng khí nóng quen thuộc mạnh mẽ chảy ra khiến Mục Tiếu Lan vừa xấu hổ vừa quẫn bách, khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng.
Tiếu Lan nhỏ giọng cầu xin " Không! Đừng chạm vào chỗ đó. Cầu xin ba! Đừng.... ngừng lại!!" cô không dám kêu to.
Hắn hổn hển thở! Giọng khàn khàn nói "Đừng có ngừng sao!"
Hai ngón tay thô lỗ chen vào hoa huyệt khuấy động vách tường thịt bên trong "Tiểu dâm đãng, A! Em kẹp tôi thật chặt, thật nhanh, A! Thật muốn giết chết em!!"
Hai ngón tay hắn khi tách ra, khi lại xoay tròn banh ra, lúc lại gãi lên vách tường thịt. Ma sát khiến hoa huyệt cô càng ngày càng chảy nhiều dâm thủy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!