" Cô xứng sao?"
Giọng nói nam sinh hời hợt vang lên vô tình khiến Tiết Lạc mắc nghẹn, suýt nữa nuốt luôn cả lưỡi xuống bụng.
Cô lúc này không thể nào không nâng mắt đánh giá nam sinh thêm vài lần. Quả thật là rất tuấn tú, nhưng có phải là quá cuồng vọng rồi hay không?
Tiết Lạc buồn bực cùng khinh thường khẽ cắn răng rên hừ hừ hai tiếng. Rõ ràng là đã không có thiện cảm đối với nam sinh trước mắt.
Cô từ nhỏ đã sống rất dễ chịu. Bình thường cũng rất hoà nhã với mọi người. Nhưng cô lại tuyệt đối không thích loại người cuồng vọng khinh miệt nữ giới như thế này.
" Cô xứng sao?"
Lời nói như vậy quả thật là trêu chọc lòng người mà!
Tiết Lạc híp lại đôi mắt xinh đẹp, chán ghét không muốn dừng trên mặt nam sinh nữa mà chuyển qua nhìn nữ sinh đáng yêu bên cạnh.
Quả nhiên không ngoài dự liệu nhìn thấy gương mặt xinh đẹp đỏ hồng. Đôi mắt hạnh đào mở to phiếm một màng hơi nước mỏng manh rồi ôm mặt quay lưng chạy đi.
Tiết Lạc nhìn theo bóng dáng nhỏ xinh chạy xa. Trong lòng không khỏi lắc đầu thở dài một hơi.
Nam nhân thôi mà, trên đời này cũng không thiếu gì nam nhân, có cần phải khóc dữ dội như vậy không? Thật sự là tốn nước mắt muốn chết!
" Xem kịch đủ chưa?"
" Ách..."
Tiết Lạc đang ngồi yên một chỗ nhìn theo nữ sinh đi xa lại bất ngờ bị giọng nói âm trầm doạ người đầy từ tính kia gọi giật trở về.
Cô ngơ ngác quay đầu nhìn lại. Không nghĩ tới nhìn thấy nam sinh tuấn tú vừa nãy đứng cách cô tận hai mươi bước chân bây giờ đã ở ngay trước mặt. Mi tâm lúc này đều không khỏi co rụt đôi chút.
Hai người bốn mắt đối nhau, không gian tĩnh lặng đến nghẹt thở, cả hai đều không nói lời nào yên lặng phỏng đoán đối phương.
Qua một hồi lâu, lại vẫn là nam sinh mở lời trước. Cậu ta nhếch khoé môi, thấp thoáng có thể nhận ra nụ cười nhợt nhạt, lãnh tĩnh. Giọng nói thốt ra cũng có một chút cợt nhã khó có thể che giấu.
" Cô lại đến tỏ tình? Ân?"
Tỏ... Tỏ tình? Tỏ tình em gái ngươi!
Tiết Lạc hung hăng trợn mắt nhìn nam sinh tuấn tú vừa thốt ra lời nói giết người không thấy máu này. Ánh mắt dời từ trên mặt cậu ta xuống ngực áo, đọc dòng chữ trên bảng tên.
Diêu Nhật Hàn!
Diêu Nhật Hàn? Tên rất quen! Cái tên này là... Nam chính thứ tư?
Đôi mắt của Tiết Lạc sau khi đọc bảng tên, đầu tiên chính là mơ màng, ánh mắt phủ thêm một tầng sương mỏng không rõ. Sau đó mới mạnh mẽ nổ oanh một tiếng. Mạnh mẽ đem đầu óc cô san phẳng thành bình địa.
Dựa vào! Tình huống cẩu huyết gì vậy? Tuỳ tiện ra ngoài một chút lại lần nữa đạp trúng đống phân rồi? Ách, không phải, là nam chính a!
Diêu Nhật Hàn đứng khoanh tay nhìn toàn bộ biểu tình không ngừng biến hoá trên gương mặt nhỏ nhắn của Tiết Lạc. Ánh mắt có hơi chút loe loé lên một tia sáng mỏng tang, yếu ớt. Khoé môi lại vẫn như cũ điểm lên một nụ cười nhợt nhạt không đổi.
Diêu Nhật Hàn lúc này không báo trước đột ngột cúi xuống. Dùng hai ngón tay linh hoạt chuẩn xác bắt được cái cằm thon gọn nhẵn nhụi của Tiết Lạc.
Cậu ta hơi cúi đầu, tại vị trí cách gương mặt Tiết Lạc khoảng chừng mười xen ti mét liền dừng lại. Đôi mắt màu hổ phách nhìn thật sâu vào đôi mắt đang không ngừng trừng lớn của Tiết Lạc, ẩn ẩn còn mang theo một tầng nghiên cứu tìm tòi.
" Cậu làm gì?"
Tiết Lạc nhíu chân mày, chớp mắt khó hiểu nghi hoặc nhìn Diêu Nhật Hàn. Răng trắng nhỏ xinh cắn nhẹ lên bờ môi hồng nhuận đầy đặn, nổ lực ức chế hai gò má đang có xu hướng muốn đỏ lên.
" Cô hôm nay rất khác..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!