Chương 9: (Vô Đề)

Đái Bậy giúp tôi vực lại tinh thần những ngày sau đó, cũng cùng đường sang Bách Khoa, anh hay rẽ sang đưa tôi một đoạn đến trường. Thi thoảng anh vẫn trêu tôi cái vụ nhổ lông nách. Mỗi lần bị trêu như vậy tôi lại thẩm chửi tên hàng xóm vừa lùn vừa xấu vừa bẩn tính của mình. Có hôm gặp Hoàng trên đường đi học. Hoàng nhìn tôi nhếch mép, kiều khịt mũi ý ý rằng: "nứt mắt ra đã yêu đương, lại còn đưa nhau đi học! Vãi!".

Nhưng tôi kệ xác hắn, tâm trạng của tôi tôi còn chưa thể quan tâm được hết, làm sao có thời gian đi quan tâm cảm xúc của người khác?

Tôi đếm từng ngày mong bố mẹ về. Không phải chỉ là nhớ nhung yêu thương, mà còn vì… đói! Ăn trực mãi nhà bà Tám cũng ngại, tôi vay tiền Linh ăn mỳ tôm qua ngày. Nhưng còn Ki nữa, tôi chịu đói được, nhưng để em lả suốt thì tội nghiệp. Những vụ việc rắc rối xảy ra xung quanh tôi càng ngày càng khiến tôi nhận ra, tôi với lão hàng xóm là oan gia. Tối thứ Bẩy, lão Hoàng ăn KFC xong quẳng xương thừa ra ban công.

Bình thường tôi chẳng để ý làm gì, nhưng mấy ngày rồi Ki ăn uống khổ sở, thương quá nên tôi ngó ngó xung quanh, đánh liều trèo sang ban công nhà hắn để đem túi xương về. Vừa mới chạm tay vào đống rác thì Hoàng từ trong phòng hắn lao ra, cứ như hắn rình tôi sang rồi lao ra bắt vậy.

- Ăn trộm!

- Trộm cái gì? Sịp rách à?

- Không biết! Tự nhiên trèo sang đây chi? Mẹ ơi trộm!

- Im đi!

- Mẹ ơi iiiiii!

Hoàng vồ lấy tay tôi giữ lại, sợ tôi chạy về. Hắn gọi mẹ hắn lên bằng được. Tôi thì chẳng sợ, ăn trộm có túi xương thì cũng chẳng vào tù. Bác Ngọc chạy lên sau đó chưa đầy một phút, tay cầm cái ống sắt dài ngoằng, vừa đi vừa gõ vào tường coong coong để dọa:

- Đâu? Trộm đâu?

- Đây! Nó mò sang nhà mình lén lút ngoài ban công! Con bắt được. Mẹ cứ bênh nó đi.

- Con chào bác! – Tôi nhỏ nhẹ ỏn ẻn

- Con làm gì ở đây thế? – Bác Ngọc thở phào, hạ ống nước xuống, tôi được thể tấn tới:

- Hoàng vứt rác ra ban công, nó bốc mùi bay sang nhà con, con sang dọn mà. Hoàng đổ tội oan con vậy tội nghiệp lắm bác. Nhà con có thiếu gì đâu mà trộm cắp làm gì?

- Nói điêu, mày đang thiếu cơm…

Chưa nói hết câu, bác Ngọc phi ra vả Hoàng cái đốp, rùi chửi ầm lên:

- Cái thứ mất nết, dám nói con gái nhà người ta như thế. Xin lỗi em rồi đi vào nhà ngay!

Hoàng ôm má trợn mắt nhìn tôi. Tôi bình thản nhìn lại, tay vẫn cầm túi xương gà. Dù thế nào nhất quyết phải mang về cho Ki. Đợi bác Ngọc đi xuống nhà, tôi nhìn Hoàng cười nhẹ:

- Đúng! Thiếu cơm thì có thể đi xin, đi ăn cắp! Còn thiếu tình người, thì tìm trên trời!

Xong xuôi bỏ về! Tất cả mọi thứ tốt đẹp về "anh hàng xóm" chính thức sụp đổ hết, toe toét như bè cứt trâu bị người ta cán đi cán lại ngoài đường luôn. Ánh mắt thẫn thờ pha chút hối lỗi của Hoàng cũng chẳng cứu được sự thất vọng của tôi về hắn.

Cái sự buồn của tôi chỉ được một lát thôi. Nhìn Ki ăn no, lòng tôi lại chộn rộn, tôi nhắn tin kể cho Đái Bậy nghe chuyện vừa xảy ra. Anh không quan tâm đến hàng xóm tôi như thế nào, anh gọi ngay lại hét lên:

- Mấy ngày nay em ăn uống thế hả?

- Ơ. Vầng!

- Chó!

- Ô.

- Đợi tí anh mang đồ ăn sang cho!

Anh cụp máy ngay tức khắc. Tôi xoa xoa bụng. Ừ cũng đói lắm rồi. "Sao mình như một đứa trẻ 7 tuổi thế này?"

Đái Bậy đến cổng gọi tôi xuống lấy cơm. Chẳng hiểu sao, và cũng chẳng biết mình nghĩ gì, tôi mở cửa cho anh và buông lơi một câu: "Anh muốn vào nhà không?". Anh vào thật, rất tự nhiên và không câu nệ rằng nhà có mỗi tôi là con gái. Tôi lấy hộp đổ cơm ra, gọi Ki rồi đưa anh lên gác thượng nhà tôi. Đái Bậy rất thích những chai thủy tinh nhỏ đã được vẽ sơn xanh đỏ tôi treo trên đó, anh nghịch chỗ này chỗ kia một chút trong lúc tôi ngồi khoanh chân xúc cơm ăn.

- Này! Em khóc đấy à?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!