Cả ngày hôm sau Hoàng không dám ỏ ê gì trên facebook. Hắn hiểu tôi đã nắm được hai điểm yếu của hắn: Gián và Quần đùi hoa. Hắn còn dám làm trò gì hãm hại tôi, tôi sẽ cho hắn biết mặt. Đái Bậy vẫn nhắn tin cho tôi luôn luôn, kể cả trên facebook và điện thoại. Dai như một con đỉa. Tôi đã cảnh cáo hắn mấy lần. Tối nay điên quá, sau khi cứ 15′ hắn lại nhắn tin hỏi: "Bé Vi ăn cơm chưa?", "Học bài chưa?", "Học xong chưa?", "Đi ngủ chưa?"…
Tôi hằm hằm gọi lại và gào lên:
- Đồ điên, tôi ăn rồi, học rồi, chưa ngủ, tắm rồi, giặt rồi, đánh răng rồi, rửa mặt rồi, đi ỉa luôn rồi! Anh muốn gì?
- À thế em… chùi chưa?
- Thần kinh à?
- Đi chơi với anh đi! Anh đang buồn!
- Không!
- Anh ở gần nhà em này!
- Biến!
Cụp máy xong, nghĩ đi nghĩ lại, tôi bấm máy gọi lại cho Đái Bậy:
- Đi đâu?
- Đi ăn bánh khoai, bánh ngô, nem chua rán nhé!
- Đến đón tôi đi!
Dù gì cũng đang đói. Tôi mở tủ chọn đại lấy một cái váy ra mặc, cột tóc, rửa mặt rồi ra ban công ngồi đợi. Phòng Hoàng không có ánh đèn, chắc vẫn đang ăn tối với mẹ dưới bếp. Tôi cầm cốc nước tưới tưới mấy chậu xương rông Hoàng đặt ngoài ban công. Linh nhắn tin hỏi tôi làm bài chưa, tôi nhắn lại cho nó thông báo tôi sắp đi chơi với Đái Bậy, nó gọi cho tôi rồi gào trong điện thoại: "Mày rồ à? Nó lừa bán mày cho quán mại dâm thì sao? Hoặc nó lôi bào bụi rậm abc xyz thì sao?".
Con dở người, tôi chẳng mang thằng đó đi bán cho hội Gay thì thôi, dám làm gì tôi? Lo bò trắng răng.
Đái Bậy đến sau 10′. Tôi dặn dò Ki mấy câu rồi khóa cửa ra ngoài. Đái Bậy đi cái xe máy nhìn lạ lắm, nó có cái bình xăng đằng trước giống xe kích ghẻ Simson thập niên 90, nhưng đẹp hơn, có cái gương vòng, to và tròn, lồi như mắt chuồn chuồn. Ngồi trên cái xe ấy không khác gì con nhái ôm củ măng.
- Cái xe gì trông thấy gớm vậy? Xe Min à?
- Ớ em cũng biết à? Minsk! Tình yêu của anh
Đàn ông con trai, loanh quanh mấy thú vui game với xe. Chỉ có mỗi Hoàng là có sở thích khác người là cuồng Quần Đùi Hoa thôi. Trèo lên xe, đội mũ bảo hiểm, Đái Bậy chờ tôi ngồi yên một lúc mới phóng đi. Anh đi chậm, chẳng nói gì. Tôi cũng im lặng vì trong lòng đang có chuyện buồn. Bố mẹ vẫn bặt vô âm tín, tiền ăn đã hết, đồ dự trữ không còn, tiền học phí sắp hết hạn nộp, tiền quỹ lớp… Đau đầu quá. Nhưng trên cả nỗi buồn phiền do thiếu tiền, là sự tủi thân khi có cảm giác mình bị bỏ rơi.
Mà người bỏ rơi mình không ai khác chính là người mình từng tin tưởng và yêu thương nhất.
Đang đi bỗng Đái Bậy phanh kít lại, chỉ sang bên vệ đường
- Vi Vi, 5 nghìn đâu? Nhanh lên!
Tôi chẳng hiểu gì, quay sang, nhìn thấy con chó đang ghếch chân đái vào gốc cây.
- Đồ khỉ, thôi đi!
- Ha ha, anh tưởng em là nữ hiệp sĩ bảo vệ gốc cây.
- Việc đó không phải là bảo vệ gốc cây, mà là cho anh biết mức văn hóa của anh đấy
- Nói thật hôm đó anh mót quá không chịu nổi, chứ nhìn thấy nhà vệ sinh bên đường là anh đã vào rồi đấy
- Đừng có ngụy biện.
- Mà sao em dám đi chơi với anh? Không sợ người xấu à?
- Ui giời. Anh đem tôi đi đâu giết đi hộ cái. Chán sống bỏ mẹ
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!