Chương 7: (Vô Đề)

Tôi và Linh đạp xe về nhà được nửa đường thì trời mưa như trút. Mưa thành phố toàn bụi bặm khí thải, đắng nghét. Linh ngồi sau tôi hét như con rồ. Nó luôn hoang dại như thế, mỗi khi gió to là đứng trên tầng cao nhất của trường đập ngực hú như Khỉ đột, đêm nào trăng sáng thì đứng tru như Chó sói lên cơn. Phát sợ. Xung quanh tôi toàn những người không được bình thường.

Ngay cả tôi cũng thế.

Đã mấy ngày bố mẹ đều không về, tiền cũng không để lại. Thức ăn trong tủ lạnh hết dần, mì tôm Hảo Hảo cũng chẳng còn một gói, tôi và Ki ôm nhau đi lục đồ ăn khắp các ngóc ngách trong nhà. Đến khi chẳng còn gì ăn được nữa, đến miếng bánh quy ăn dở vứt ở ngăn bàn, ỉu mềm oặt ra rồi mà đói nên vẫn ăn ngon lành. Tôi mở cửa phòng ngủ của bố mẹ. Nó không khóa. Căn phòng với bốn bức tường trống không. Đã có điều gì khác lạ.

Cúi xuống gầm giường, tôi lôi ra được một thùng bìa lớn, trong đó là những mảnh vỡ của khung ảnh cưới, những bức ảnh gia đình cùng chụp khi tôi còn bé. Trong đó có lẫn rất nhiều bức ảnh tôi chụp cùng bố Tùng đã bị vò nát. Bố bế tôi khi tôi mới sinh, ôm tôi khi tôi nhú lên những chiếc răng đầu tiên, đón tôi trên những con đường tôi chập chững tập đi, bế tôi mỗi khi đưa tôi tới lớp…. Bức ảnh nào cũng đều có hai nụ cười hạnh phúc ấm êm.

- Bố à… Nếu có một điều ước, Vi sẽ ước Vi không bao giờ lớn.

Nước mắt lại bắt đầu không nghe lời, tràn ra khắp khuôn mặt méo mó của tôi. Mệt, lạnh, đau, và đói nữa. Bố mẹ ơi…

1300186839

-tam1

Tôi không biết đã thiếp đi bao lâu, chỉ đến lúc nghe thấy tiếng chuông ầm ỹ dưới nhà mới lơ mơ chịu tỉnh giấc. Ngồi dậy không thấy Ki đâu, tôi lết xuống nhà mở cửa. Chẳng ai khác, Hoàng đang đứng dưới đấy. Có chuyện gì không biết? Đòi tiền công sáng nay sửa xe à? Tôi mở cửa, ngắn gọn:

- Nói đi!

- Ơ, nói gì?

- Thế sang đây làm gì?

- Thì thấy con chó nhà nhỏ sủa ác quá nên sang hỏi có chuyện gì?

- Nó đói thì sủa.

- Cho nó ăn đi, điếc tai!

- Tôi… đói!

Không biết cái gì đang xảy ra nữa. Lúc này tôi thực sự rất mệt. Tay run lên và chân không đứng vững nữa rồi. Hoàng nhìn tôi ngỡ ngàng rồi đi về thẳng. Tôi đứng tựa mặt vào cánh cổng. Ôi chẳng còn sức mà đi vào nhà nữa. Giờ mà bảo tôi ngồi ngoài đường ăn xin chắc tôi cũng làm mất. Đói thế này thì chỉ có ngủ cho quên đi thôi. Lại lê lết từng bước lên phòng, nằm vật xuống giường, đếm một hai ba cho dễ ngủ.

- Này này! "Cộc cộc cộc"

- Cái gì thế?

- Mở cửa ra tui bảo!

- Cửa nào?

____

- Ban công. Đồ con nhỏ điên

- Mày là ai? Trộm cắp à?

- Mày có muốn ăn cơm không?

Ôi. >o

Trời tối dần, tôi rửa sạch hộp cơm của Hoàng khi ăn xong. Vừa làm vừa hát. Một lát thì có điện thoại của Linh:

- Mày onl ngay tao gửi ày cái này!

Lại gì nữa? Ngán ngẩm bật máy. Những gì tồi tệ nhất đã xảy ra suốt thời gian gần đây rồi, giờ mà có ảnh tôi cởi truồng khỏa thân thì cũng bình tĩnh thôi. Linh gửi cho tôi một đoạn chat của Hoàng với ông Hưng – người yêu nhỏ:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!