Chương 4: (Vô Đề)

Tối hôm ấy nhà mất điện. Tôi phải mò mẫm mãi mới mở được cửa. Ki lao vào lòng tôi nũng nịu, đòi được tôi vuốt ve xoa dịu vì bị nhốt ở nhà cả ngày. Tôi ngồi gục vào Ki hồi lâu, xua đi mọi buồn phiền mỏi mệt. Ngôi nhà tối om, bao quanh tôi một màu đen nhàm chán. Ki ngồi yên cho tôi ôm. Tôi nhớ những ngày đầu tiên Ki đến bên tôi, em nhỏ như một con mèo, bị tách mẹ quá sớm nên khóc suốt. Đêm đêm tôi ủ ấm em trong tay, bón cho em từng thìa sữa, nâng niu em từng phút từng giây.

Ki lớn nhanh lắm, quấn quýt bên tôi như hình với bóng, chẳng bao giờ tách rời. Ki như chiếc đồng hồ báo thức, luôn nhắc nhở tôi những việc cần làm trong ngày; như một người bạn, sẵn sàng lắng nghe, sẵn sàng cho tôi mượn vai để gục vào. Môi lần bị bố đánh, Ki chẳng dám can ngăn, bởi Ki hiểu bố Tùng cũng là chủ của em. Em chỉ lặng thinh chui xuống gầm bàn buồn bã, và chờ đợi. Đêm xuống, em nhẹ nhàng đi lên tầng, cào vào cửa để tôi mở ra cho em vào. Trong góc phòng, em lặng lẽ nằm cạnh, liếm nhẹ lên những vết thương. Tôi và em – như hai đứatrẻ bị cả thế giới này bỏ rơi. Ở bên. An ủi nhau cho qua ngày qua tháng.

Hôm nay cũng vậy. Trong căn nhà tối đen, một đứa trẻ về nhà của chính nó, chẳng có lấy bàn tay nào đưa tay ra đón, một câu hỏi thăm sau những giờ phút mệt nhoài, chỉ có bờ vai của một đứa trẻ khác. Cũng cô đơn và hờn tủi như vậy. Tôi dụi sâu vào bộ lông của Ki. Tôi còn có những niềm vui khác ngoài cuộc sống, về Linh, về Hoàng, về trường lớp. Còn Ki… ngày nào cũng như ngày nào, em quẩn quanh trong ngôi nhà lạnh lẽo chờ đợi tôi về. Chờ đợi để được vuốt ve an ủi. Giá như tôi có thể đem Ki đi họcnhỉ.

Mọi thứ sẽ ấm áp biết bao.

Ki đứng dậy vùng ra khỏi vòng tay tôi. Em biết cần phải nhắc nhở tôi ăn uống cẩn thận. Tôi bám vào đuôi Ki đi vào chỗ để đèn pin, bật lên. Chắc đêm naybố mẹ đều không về. Soi đèn vào tủ lạnh. Oa… May quá, hình như mẹ mới đi siêu thị, có xúc xích, cá, nem, rau, củ, quả. Tôi nháy mắt với Ki:

"Tiệc đêm đi!

". Ki nhảy cẫng lên, vẫy đuôi tít mù. Tôi lôi đống đồ ăn ra bàn bếp rồi đi tìm hết mọi thứ nến trong nhà có, thắp lên, lung linh. Vừa làm bếp tôi vừa ngoáy mông và hát. Ki cứ nhảy loi choi với lên thành bếp chơi cùng tôi. Có những buổi tối vui đến mức cười mỏi miệng, dù ngôi nhà chỉ có một cô gáivà một con chó.

Ăn xong tôi cầm đèn chạy lên tầng thượng rút quầnáo, mấy cái quần của Hoàng tôi đã giặt sạch và phơichỗ khuất để hắn không nhìn thấy. Bỗng nghe tiếng mẹ Hoàng gọi vang vang:

- Hoàng! Sang nhà cô Thi lấy ẹ cái đèn tích điện!

Tôi áp mặt vào mấy thanh sắt nghe cho rõ, mặt hóng hớt ghê gớm.

- Mẹ lấy giúp con đi. Con không sang cái nhà đó đâu

- Mày sang lấy ngay cho tao đơm cái cúc quần không từ mai tao cắt mạng thì hết dùng.

Ồ yế! Hoàng sắp sang nhà tôi. Vội ôm đống quần đùi chạy như bay xuống phòng, buộc lại tóc tai, thay quần áo đẹp, xỏ đôi guốc gỗ, cài thêm cả cái thước đằng sau mông đề phòng đánh nhau. Xong đâu đó tôi ngồi ôm đèn chờ đợi. Chỉ khoảng 10 phút sau là nhà vang lên tiếng chuông. Tôi đợi một lúc rồi mới đi ra, mặt hằm hằm:

"Gì thế? Nhà này không có bán đồng nát đâu!"

Hoàng lồi mắt ra nhìn:

"Mịa… À không! Mẹ tôi bảo sang nhà đằng ấy lấy cái đèn tích điện"

"Đèn nào?"

"Đang cầm trên tay đấy!"

"Đèn này nhà tôi mà!"

"Nhưng mẹ ấy mượn mẹ tôi"

"Thì ấy đi mà đòi mẹ tôi"

"Ô đệt…"

"Gì? Nói gì?"

"Không, đòi đèn"

"Đã bảo đi đòi mẹ tôi mà"

"Con kia, bố không đùa đâu nhá, trả đèn đây"

"Con đếch trả. Sao không bố?"

"Mịa con thần kinh. Không đưa thì đừng trách"

Hoàng sửng cồ lên rồi dứ nắm đấm trước mặt tôi. Hờ. Như trẻ trâu dọa nhau ấy. Tôi đá đá Ki. Em nhảy sồ hai chân trước lên cửa rồi sủa gầm lên làm Hoàng sợ chạy biến ra đường. Mấy phút sau hắn lại lò dò vào, lần này mềm mỏng hơn:

"Thôi đưa đèn đi. Tôi biết ấy không phải loại mặt dầy"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!