"Thằng Học nó bị đánh xoắn hết mẹ đít luôn!" – Lời thằng Đạo khiến cho gió đồng thổi thêm lạnh. Hoàng xoay xoay lọ dầu trong tay, cùng cả lũ ngồi chờ đợi. Tôi không hiểu, tại sao thằng Học lại bị đánh? Nó đâu làm sai điều gì? Rồi tôi tự trả lời mình, khoảng cách giữa lũ trẻ con chúng tôi và người lớn quá xa, chúng tôi có hệ giá trị riêng, còn người lớn có hệ ý thức riêng, hai thế giới ấy lúc nào cũng khác nhau một trời một vực.
Trong khi chúng tôi nghĩ hành động này là rất bình thường như việc ăn xong rồi sẽ đi ị, thì người lớn lại nghĩ toáng lên giống như chúng tôi vừa đốt dinh tổng thống không bằng.
- Vi Hoàng, chúng mày thích ăn gì?
Lũ trẻ hỏi, tôi chỉ ra bãi ngô xa xa, rồi cả lũ đi gom củi, bẻ ngô nướng ăn đợi thằng Học ra.
- Thằng này thế nào mai đi học cũng phải đứng. Ông Oanh mà đã đánh thì không cả mặc được quần.
- Nhưng làm đếch gì mà đánh nhỉ. Nó đọc thơ hay thế cơ mà?
Tôi dựa vào lưng Hoàng và nghe, nhìn từ phía đường bê tông xa xa, dáng thằng Học thất thểu ngày một gần. Vừa đi nó vừa xoa xoa mông, cái đầu nghiêng ngiêng, nửa thân trên ngoặt hẳn sang một bên khiến dáng hình nó liêu xiêu như cái cây đổ giữa cánh đồng.
Nó khóc!
Tôi há hốc mồm khi thấy thằng Học đổ cái huỵch vào lòng Hoàng rồi rưng rức. Ngay sau đó thằng Đạo, thằng Giới, thằng Biên, thằng Lực cũng sán lại gần vỗ vỗ vai. Tôi cười không nổi, khóc cũng không xong. Cái chun quần thằng Học bị tụt hở nửa mông, còn hằn đỏ vết đánh của đòn quấy cám.
- Dm con Huyền cóc, tổ cha con mách lẻo.
- Làm sao? Kể đi.
- Hôm qua văn nghệ nó đánh phấn son trông ghê chết bà, tao chỉ bảo "nhìn mày như con ma điên", sáng nay họp phụ huynh học sinh cá biệt, nó dám chạy đến bảo bố tao là tao chửi nó "mắt ốc nhồi lồi mười mét, mặt đầy mụn nhọt, đúng là con nhà ông cóc bà nghóe", xong nó còn bảo tuần trước tao "cầm côn đập nó tóe máu". Trong khi tao chỉ cầm thước đánh vào vai nó một cái. Con chó láo toét. Vụ này không xử khối thằng khinh. Dm nó nghĩ tao hiền được thể làm càn. Chúng mày chờ đấy mà xem.
Thằng Sỹ đang gặm bắp cười phì bắn cả hạt ngô ra khỏi mũi. Tôi mở lọ dầu cho Hoàng rồi đi chỗ khác để mấy thằng con trai xoa mông cho nhau. Bãi cỏ tôi chơi gần đường cái to, bọn con gái chơi phía mãi trong, ngăn với lũ con trai một con mương rộng khoảng 80 phân. Thằng Giới bảo tôi từ lúc chúng nó bé tí thì đã tách ra làm hai phe như vậy, chẳng bên nào chơi với bên nào, chỉ thi thoảng ăn mãi một thứ cũng chán, con trai đào khoai bẻ ngô đổi cho con gái lấy hoa quả hoặc bỏng gạo đường để ăn. Có một vài lần vụ mùa được dư dả thêm nhiều tiền, đứa nào sinh đúng vụ thì may mắn được bố mẹ tổ chức sinh nhật cho. Đó là những lần hiếm có lũ trẻ ngồi quây quần nhau trên mấy mảnh chiếu ghép vào, ở giữa là la liệt kẹo bánh bưởi bòng, chúng nó cùng hát, cùng vỗ tay, thổi nến, ăn bánh gato và khoác vai nhau cười tươi để chụp ảnh. Những bức ảnh ấy mãi sau này khi lớn thêm vài tuổi, mỗi lần Hoàng đưa tôi về thăm nội, bọn trẻ lại cùng nhau lôi ra xem và cười phớ lớ khen chê đứa này đứa kia đen và xấu hơn xưa.
Tôi đánh liều bước sang lãnh địa của những "nữ ma sát" [=))], tay vẫn cầm bắp ngô nướng. Cảm giác bị bôi nhựa móc vào người rồi bị dìm xuống nước lạnh vẫn khiến tôi gai gai sợ sợ mấy đứa con gái. Con Huyền cóc nhìn thấy tôi đứng phắt dậy luôn làm tôi dựng tóc gáy lùi lại. Nhưng em gái tên Ốc Ngọ Ốc Mùi gì đó của thằng Giới chạy ra hỏi tôi: "Định làm gì thế?". Tôi đưa luôn cái bắp nướng cho nó bảo: "Giới gửi cho này" rồi quay lưng đi. Con bé chạy theo dí cho tôi dóng mía dài rồi bảo: "Gửi cho Giới".
Chả nhẽ tôi lại vứt mẹ đi chứ. Trẻ con ở đây sao nói trống không cục cằn quá thể.
Tôi quay về bãi cỏ của lũ "nam cướp mương" [thực ra thì chúng nó tự xưng là cướp biển, nhưng ở chỗ khỉ ho cò gáy này thì lấy đâu ra biển mà làm màu]. Tôi quẳng dóng mía cho thằng Giới như quẳng mớ rau muống cho lợn rồi ngồi hỏi thăm thằng Học. Hoàng lo lắng quát tôi:
- Không chú ý một cái là nhỏ đã đi gây sự rồi. Nhỏ cướp mía của chúng nó hả?
- Đâu, mía này của đứa tóc tết gửi cho Giới.
Cả lũ ồ lên rồi lao vào …bóp chim thằng Giới. Dóng mía cũng bị cướp mất. Thằng Giới nhìn tôi cầu cứu, mặt lộ rõ vẻ đau đớn. Tôi đẩy mấy thằng quỷ ra rồi kéo Giới đứng dậy, gân mặt nạt bọn trẻ:
- Sao làm trò đó hoài vậy? Lỡ một cái vỡ bi là không có đẻ được con đâu!
- Hả, sao Vi biết?
Hoảng trố mắt nhìn tôi. Tôi quay lại thản nhiên:
- Thì học Sinh học cô giáo cũng dặn con trai phải giữ gìn cơ mà. Có phải quả bóng cao su hay đồ chơi đâu mà cứ đem ra bóp nhau thế? Muốn bóp thì tự bóp mình đi.
Tôi nắm tay thằng Giới, nhặt dóng mía rồi hai chị em ra mương gấp thuyền lá chơi. Chỉ có thằng Giới là khiến tôi cảm thấy cuộc đời này rất phưởn và đáng yêu. Tôi thích sự chân thành của thằng bé. Từ lúc biết dóng mía là của bạn Ốc, nó sung sướng và ăn ngon hơn hẳn.
017
Hoàng giận tôi lắm. Tối về Hoàng để mặc tôi hì hụi nhóm củi, hắn ra vườn bón rau. Bà đi thăm họ hàng phải tối khuya mới về. Tôi muốn ăn cơm nấu bếp củi có cháy thơm thơm chứ không thích ăn cơm nồi điện. Nhóm mãi không được, tôi chạy ra hiên bếp quẳng nhành củi về phía Hoàng:
- Ê, nhóm giúp Vi cái bếp coi.
- Không, tự đi mà nhóm.
- Vi không có nhóm được.
- Bảo thằng Giới sang mà nhóm cho.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!