Tôi thích ăn xôi bà nội nấu, thơm và ngọt theo vị của riêng bà. Bà còn cẩn thận lấy lá chuối bọc cho tôi một đùm xôi to để giữa buổi mang ra đồng ăn cùng lũ trẻ. Những câu chuyện của bà sớm được xoa dịu bằng cái dịu dàng khi bà ngồi tỉ mẩn tết tóc cho tôi. Hoàng ngồi góc bếp, vừa cầm nắm xôi nhai nhóp nhép, vừa nhìn theo từng hành động của tay bà, đến khi bà tết xong cho tôi, hắn bảo:
- Cũng được!
Đáng ghét thật. Hoàng có kiểu nói làm mất hứng người khác kinh khủng. Ăn sáng xong, bà chuẩn bị đồ đi chùa còn tôi và Hoàng thay đồ ra bãi bóng. Chơi một ngày ở đây là hiểu chỉ nên mặc quần áo năng động và …dễ cởi
__
Bẫy phân trâu phân bò khắp nơi, chỉ cần thụt xuống là thối chân mấy ngày.
Bọn trẻ đợi chúng tôi bằng việc chất một đống củi to và đào khoai về nướng. Tôi và Hoàng nghiễm nhiên là vật báu của cả lũ trong suốt những ngày chúng tôi về đây chơi. Sau này khi chia tay, tôi nhớ mãi câu nói của thằng Giới: "Chị và Hoàng là bài hát vui tươi trong cuộc sống nhàm chán chỉ có đi học, chăn bò, ăn đòn của lũ chúng em". Mà kỳ thực, lũ trẻ trao cho chúng tôi nhiều thứ hơn chúng nó tưởng tượng, những ngày tháng yên bình được quay về tuổi thơ tôi chẳng thể nào quên được dù làm gì và đi đến đâu.
- Lâu như cứt! Ăn có bữa sáng mà mân mê thế à. Bố định mang chăn màn vào cho chúng mày đấy?
Thằng Học ngoác mồm lên quát chúng tôi khi mới thấy bóng dáng tôi đi từ đầu bãi. Tôi nhăn nhó lại gần, đến chỗ nó thì nó giật luôn cái túi trên tay tôi xuống rồi háo hức.
- Ôi dm xôi! Lại còn cả muối lạc. Ăn đi chúng mày!
Tôi giằng lại túi xôi vì thấy tay thằng Học bẩn quá. Mà ngó quanh thì thằng nào cũng vậy. Đành ngồi xuống cùng Hoàng vẹo xôi ra bón cho từng đứa. Thằng nào cũng ngoan ngoãn há mồm ra đón khi tay tôi đưa tới. Chụp cái ảnh này lại post lên mạng không khác gì khung cảnh thanh niên tình nguyện bón xôi cho trẻ tật nguyền.
Ăn sáng xong, trong lúc chờ khoai chín, tôi đưa cho thằng Đạo tờ giấy đã chép bài thơ chúng nó nhờ hôm qua. Tính thời gian thì chỉ còn ngày rưỡi để thằng Học học thuộc lòng và tập biểu diễn. Coi bộ thằng Học vẫn còn mơ hồ lắm, có lẽ chưa diễn văn nghệ bao giờ. Nhìn nó cầm tờ giấy đọc thơ mà như chó nhai rơm.
- Bây giờ mày đọc theo tao nhé! Đứng như thế này, rồi luyến láy nhé!
Cây phượng già treo mùa hạ trên cao
Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp:
"Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…"
Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao.
Nhìn thằng Đạo cứ như đang đọc Điếu văn, mặt mày nghiêm trang ủ rũ như trưởng họ, luyến láy thơ như khóc tang. Cả lũ chúng tôi đứa nào đứa nấy mím mồm cười.
- Được chưa? Mày đọc đoạn tiếp theo đi Học.
Thằng Học gãi tai gãi cổ cầm tờ giấy rồi đọc một lèo nhanh thoắt như ma đuổi:
Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào
Con nao nức bước vào trường trung học
Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc
Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao.
- Mày đọc thơ mà như tiêu chảy thế Học? Tao chả nghe được chữ nào?
- Mày giỏi thì đi mà đọc.
Thằng Học hậm hực quẳng tờ giấy vào mặt thằng Biên rồi ngồi bệt xuống bới khoai. Tình hình này có vẻ không ổn. Diễn Văn nghệ kiểu này, đã không có múa và nhạc minh họa, chỉ đọc thơ thôi đã trơ ra rồi, mà thằng Học lại còn đọc không nên giai điệu, nói ko ra chữ thì lớp nó không khác nào làm trò cười. Tôi hỏi thằng Đạo:
- Trường mày có cái đàn piano nào không?
- Piano là cái gì?
- À không, cái đàn organ, cái đàn dùng để học Nhạc ý, có các phím đen trắng ý.
- À có chứ, thầy mỹ thuật có đấy, văn phòng Đoàn cũng có một cái.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!