Chương 23: (Vô Đề)

Trạm điện của xóm nằm trên một vùng đất cao hơn mặt bằng chung, bờ tường bao quanh cắm toàn mảnh sành nhọn hoắt chỉ lên trời. Lũ trẻ con xóm đã dùng gạch mài rồi nhổ bớt một góc tường để lấy chỗ leo trèo vào hái trộm ổi. Từng thằng một, thằng nào thằng nấy cũng nhảy thoăn thoắt như siêu nhân nhện, tôi sợ không dám leo theo nên đứng ở ngoài bờ tường trông. Từ trong trạm, tiếng máy chạy cứ u u như vọng từ một miền tăm tối xa xôi vang tới làm tôi cảm thấy rùng mình.

Hoàng sợ lũ con gái chơi gần đấy làm hại tôi lần nữa nên đứng ngoài cùng tôi. Cậu ấy cúi xuống bứt cỏ gà cho tôi chơi chọi gà. Đằng xa, mặt trời đang chuẩn bị đi ngủ.

- Vi có mệt lắm không?

- Ưm, không mệt lắm. Hoàng thì sao?

- Hoàng quen rồi nên cũng không mệt, sợ Vi không thở được không khí làng quê thôi.

- Thơm mà! – Tôi tít mắt cười.

- Lần đầu có người khen làng quê thơm đấy, thơm mùi cứt trâu à?

- Luyên thuyên. Không biết nữa, nhưng tôi thấy rất bình yên, cho dù mới bị tẩn ột trận sợ gần chết.

- Bọn trẻ con ở đây có trò bôi nhựa mắt mèo đó thôi, chứ chúng nó không dám đánh đâu. Gây thương tích là bị nhốt vào nhà kho hợp tác xã mà.

- Thật á? Vậy đi gây sự ngay, tôi muốn chúng nó bị nhốt vào nhà kho.

Nói xong tôi cầm nắm cỏ gà đi thẳng ra chỗ lũ con gái. Hoàng giật tay tôi lại, mặt vô cùng nghiêm túc:

- Nhỏ điên hả?

- Sao? Bị đánh riết quen rồi, không đau đâu.

- Thần kinh à? Nhỏ sinh ra là để gây sự hả? Hãy để tôi sống những ngày ở quê thật bình yên đi. Cuộc sống ở thành phố cạnh nhà nhỏ đã khiến tôi đủ chết rồi!

- Thật sao?

Tôi tiến đến đứng sát vào Hoàng, ngước mắt nhìn lên thẳng vào mắt Hoàng, còn cố hết sức làm cho nó có thể long lanh lóng lánh nữa chứ. Lê Hoàng Vi quả là một đứa con gái quá thủ đoạn:

- Có thật là sống cạnh tôi mệt mỏi lắm không? – Tôi nhấn mạnh từng chữ

- Hở…

- Đúng không Hoàng?

- Ôi zời ơi, xê tui ra đi, nhìn nhỏ sợ vãi.

Tôi che miệng cười, cứ mạnh mồm đi rồi khi đối mặt lại ngại ngùng trốn tránh. Tôi cúi xuống bãi cỏ nhặt một viên sỏi nhỏ ném xuống con dốc trước mặt và ngắm nó lăn lăn, trong lòng vu vơ nghĩ đến những niềm vui nỗi buồn đang chờ đợi những ngày tiếp theo. Mọi thứ đều đang ở phía trước, tương lai là một thế giới quá nhiều điều thú vị đáng chờ đợi.

Bất chợt muốn nghịch ngợm chút, tôi vơ vơ nắm sỏi quay lưng vứt vào trong trạm điện, miệng hét lớn: "Có người trong trạm, có người trong trạm!!!". Tức thì vài giây sau, từ chỗ góc bờ tường quen thuộc, từng đứa trẻ phi ra, thằng nào cũng bay vèo vèo như khinh công trong phim chưởng, vù một cái, vút một cái, tiếng chân nện xuống bãi cỏ thình thịch. Vừa tiếp đất cái là đứng phắt dậy chạy về phía tôi và Hoàng trong khi chúng tôi đứng cười rũ.

- Mẹ chúng mày! Làm bố vứt bao nhiêu ổi trong ý.

- Tiên sư. Tao còn đập cả đầu vào tường.

- Còn thằng nào không?

- Còn thằng Giới đang ỉa đéo kịp chùi đít. Vào kéo nó ra đi.

- Cái thằng. Đã yếu còn ra gió.

Bạn Huyền Cóc xinh đẹp của tôi đứng nhìn cả bọn con trai bằng ánh mắt khinh khỉnh rồi buông một câu rất ngọt:

- Đúng là một lũ điên!

Thằng Học nó sửng cồ lên ngay:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!