- Bây giờ thằng Hoàng cởi áo ra đá bóng với bọn tao. Còn con bé này thì đứng chỗ kia với bọn con gái cổ vũ nhé. Mà mày tên gì? Nãy quên mẹ mất không hỏi.
- Vi! Lê Hoàng Vi
- Tên đẹp như cứt. Gọi mày là Ti nhé! Giống tên con chó nhà tao.
- Mẹ mày!
Tôi lao đến định đấm thằng Học nhưng có một thằng bé cản lại rồi lôi tôi đi về phía khán giả đứng góc bãi. Đằng sau tôi, Hoàng bắt đầu cởi áo và làm thân với mấy thằng trẻ con trong làng. Thằng bé đi cạnh tôi khá béo, lùn và trắng trẻo hơn lũ bạn, mặt búng ra sữa và cái môi trề trề dưới mũi.
- Thằng Học bảo tớ trông bạn. Mà bạn bao tuổi?
- 17!
- Hả thật á?
- Ừ!
- Thế thì là chị rồi, hơn em mấy tuổi lận.
- Ừ!
- Chị đứng ở đây cạnh em, đừng đứng gần bọn con gái nhé! Chúng nó mất dậy khốn nạn mưu mô xảo quyệt thâm ngầm độc địa tồi tệ xấu xa tàn bạo vô nhân đạo lắm!
Tôi bật cười rồi hỏi lại:
- Em tên gì?
- Giới!
- Rất vui vì được làm quen với em!
Tôi cười rồi vòng tay bá vai thằng bé với tình cảm chân thành nhất. Thằng bé hơi choáng nhưng rồi cũng cười đáp trả, ngây ngô hết sức. Trận bóng diễn ra giữa 12 thằng trẻ con, mỗi đội 6 thằng, một bên mặc áo một bên cởi trần, có một cụ già làm trọng tài, chạy loanh quanh sân bắt lỗi tuýt còi. Tôi lần đầu tiên được xem một đội bóng sống trước mắt nên cổ vũ nhiệt tình, nhảy nhởn bên phải bên trái trước sau, hô ầm trời. Thằng Giới thì cứ đứng sau tôi xua xua tay:
- Chị ơi, đứng vào đây! Đừng như thế! Chị ơi, đứng trong này, chị đang giẫm lên biên rồi…
Kệ mẹ, biên giới gì? Tôi dõi theo chân Hoàng để cổ vũ cậu ấy. Hoàng có vẻ không giỏi bóng đá lắm. Cứ dẫn bóng được vài giây là bị đội bạn cướp mất. Thằng Học có vẻ cay cú, định đấm mấy lần. Giữa trận, vì quá hăng nên tôi giẫm phải chân một đứa con gái đứng gần. Nó hét toáng lên rồi vồ lấy tôi ngay, chửi lấy chửi để:
- Con điên, mắt mày lác à?
Thấy con bé quá láo, tầm lớp 6 lớp 7 mà nói hỗn quá nên tôi cũng gào lại:
- Ờ, mắt tao lác đó, sao không?
- Con chó!
- Gâu gâu gâu!
Nghe tôi sủa nhại tiếng chó trêu ngươi xong, con bé mím môi mím lợi đi về phía đồng bọn, thì thì thầm thầm to nhỏ. Thằng Giới chạy ra ngay chỗ tôi dọa dẫm:
- Chị đừng dây vào con Huyền Cóc. Con này chuyên đi bóp cổ trẻ con. Nó như bị điên ấy
- Chị chả sợ. Thích thì đánh nhau. Thằng Học chắc chắn sẽ bảo vệ chị.
- Ôi thằng Học sợ con này bỏ mẹ. Con này chuyên mách lẻo với bố nó tội nó được 1 Toán. Với lại con này riêng đã đánh nhau nó không ngán đâu. Nó nuôi móng tay đấy. Nó sẽ cào vào mặt chị. Mặt chị sẽ xước như thế này này.
Nói xong thằng Giới ngồi xuống kiếm viên gạch vỡ vẽ vẽ cho tôi cái mặt đầu lâu xương chéo. Đến lúc này tôi cũng thấy hốt hốt. Mình mới về đây, chưa hiểu địa hình, chưa hiểu tính người, làm liều cũng hơi kinh. Nhưng giờ ra xin lỗi thì nhỏ kia lại càng được thể vênh mặt.
- Thế thì em phải đứng cạnh chị đấy. Không được bỏ chị một mình .
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!