Sáng hôm sau Hữu Nam đến lớp đã thấy ngay bộ mặt hầm hầm của Hoài An. Tới giờ ra chơi, nhỏ tiền tới chỗ cậu ta.
- Ê, Hữu Nam. Có chuyện này tui muốn nói với cậu.
- Chuyện của Bích Chiêu phải không?
- Cậu cũng biết rồi à? Chúng nó toàn là bạn cậu đấy, bây giờ cậu định thế nào? Cái bọn ấy… tôi và Khánh Hưng không phải lúc nào cũng ở bên nhỏ được, lỡ như…`
- Được rồi, tôi biết rồi, cô đừng lo, tôi hứa chuyện này sẽ không xảy ra nữa đâu.
Nói rồi Hữu Nam đứng dậy đi qua bàn Bích Chiêu và nắm tay nhỏ kéo dậy.
- Ê… làm cái gì đó?
- Lên sân thượng với tôi một chút.
- Làm gì? Tiết sau kiểm tra mười lăm phút rồi đó.
- Nhanh!
Hoài An mắt chữ o mồm chữ a đang định ngăn cậu ta lại thì Khánh Hưng đã níu nhỏ lại.
- Cậu ta…
- Mình tin Hữu Nam cũng không muốn Bích Chiêu gặp rắc rối đâu.
- Những mà hai người đi với nhau như thế…
- Đừng lo, hôm qua mình đã gặp Kỳ Liêm rồi.
- Rồi cậu ta nói sao?
- Cậu ta nói sẽ không để ai gây rắc rối cho Bích Chiêu nữa.
- Tớ quá thất vọng về cái Hội này rồi…
Khánh Hưng nhẹ nhàng mỉm cười với Hoài An, nhỏ lập tức mỉm cười lại với cậu, trong lòng nhỏ cậu vẫn là một nhân vật siêu cấp, chỉ cần cậu mỉm cười nghĩa là mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Lại nói đến Bích Chiêu bị Hữu Nam kéo lên sân thượng, nó xoa xoa cổ tay đồng thời cau mày hỏi.
- Tự nhiên kéo tôi lên đây chi vậy?
- Hôm qua bọn họ còn làm gì cậu nữa không?
- Tôi… không…
- Tại sao hôm qua cô vẫn giấu tôi?
- Bởi vì… bởi vì tội không muốn cậu phân tâm, cậu bị bệnh, tôi chỉ muốn cậu mau chóng bình phục thôi, tôi sợ…
- Cô thiệt là ngu, sợ cái gì chứ, cô làm như vậy thì chỉ có cô bị thiệt thôi! Bọn nó có đánh cô không? – Hữu Nam vén tay áo của Bích Chiêu lên thì nó đẩy cậu ta ra.
- Ờ tôi ngu vậy đó! – Bích Chiêu bật khóc. – Vì tôi ngu nên mới rỗi hơi đi lo cho cậu, sợ nói ra cậu sẽ suy nghĩ không học bài được, sợ cậu sẽ mệt thêm, tôi biết cậu ghét tôi mà, đáng lí tôi phải nói cho cậu vui chứ gì, đồ tôi!
Nó đưa tay lau những giọt nước mắt nóng hổi trên má, thật ra nói những lời cay độc với cậu ta như vậy nó cũng không đành lòng nhưng bao nhiêu ức chế dồn nén nếu còn giữ trong lòng chắc nó sẽ nổ tung mất. Thấy Bích Chiêu khóc Hữu Nam bỗng thấy hối hận vì thái độ của mình, khó khan lắm cậu mới nói.
- Tôi xin lỗi. Cô đừng khóc nữa.
- …
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!