Buổi sáng cuối cùng ở Đà Nẵng, tôi tỉnh dậy hít hà mùi biển. Quờ tay sang bên cạnh, định tìm tay Hoàng để cấu cho cậu ấy một phát, nhưng giật mình khi thấy nửa giường bên cạnh trống không. Tôi lật chăn choàng tỉnh giấc, ngó nghiêng xung quanh cũng không thấy Hoàng trong phòng. Khi người ta đang được che chở bởi một bờ vai bình yên tại một thành phố lạ, đột nhiên bờ vai ấy biến mất, ta sẽ không khỏi hụt hẫng chênh vênh. Mặc nguyên bộ quần áo ngủ, tôi mở cửa chạy xuống đường.
Đứng mân mê gấu áo một lúc vẫn chẳng thấy Hoàng đâu. Thật ngốc! Tại sao không ở yên trên phòng và gọi điện thoại cho cậu ấy chứ? Tôi lẩm nhẩm với mình như thế.
- Ủa sao Vi không ngủ? Còn sớm mà!
- Hoàng đã đi đâu thế hả? Sao không nói với tôi hả??
- Đi lên phòng thôi, gió lạnh mà mặc thế này ra khỏi nhà à?
Hoàng ụp cho tôi cái gì đó lên đầu rồi kéo tôi đi. Tôi bỏ xuống xem.
- Cái gì đây? Cái bô à?
- Luyên thuyên. Tên khoa học của nó là CÁI MŨ
- Trông gớm thấy mồ, mua cho tôi đấy hả?
- Ừ, nhìn đầu Vi như hói, nên đội đi đỡ lộ
- Con chó Hoàng!
Trong cái tình cảnh thê thảm như thế này mà hắn vẫn còn trêu đùa vui vẻ như thế được. Tôi lên phòng mở tủ ra đội thử mũ, xoay trái xoay phải để ngắm.
- Xinh nhỉ?
- Hả? – Hoàng đang dọn quần áo cũng phải trố mắt đáp trả tôi.
- Tui nói là, tui đội cái mũ Hoàng mua cho này, nhìn xinh!
Tôi nói chậm, rành rọt từng chữ một và theo dõi nét mặt Hoàng. Đôi mắt cậu ấy hiền dịu và sáng như một giọt sương buổi sáng vậy. Cậu ấy nghe xong cười tít mắt. Tôi cứ nghĩ cậu ấy phải thốt ra vài câu chê bai hay xiên xỏ tôi. Không ngờ cậu ấy gật đầu rồi đứng dậy, xoay cái mũ chếch khoảng 15 độ so với vị trí tôi đặt lúc đầu rồi quay người tôi vào gương.
- Đây! Đội thế này, cái nút thắt của mũ phải đặt nghiêng nghiêng bên này.
Tôi nhìn vào gương mỉm cười. Lần đầu tiên tôi được nhìn thấy hình ảnh chúng tôi đứng cạnh nhau. Hoàng cao hơn tôi nửa cái đầu, hình dáng nhỏ bé và còn nét gì đó ngây thơ như một đứa trẻ. Cậu ấy đứng cạnh tôi, gần hơn bao giờ hết. Tim tôi lần đầu tiên đập mạnh như thế. Trong gương, tôi thấy cô gái mỉm cười. Liệu có phải là yêu?
Đột nhiên tôi quay sang, gục đầu vào ngực Hoàng, vòng tay ôm cậu ấy nhẹ nhẹ. Tôi đã nói rất nhiều. Nào là mình đừng về Hà Nội nữa được không? Mình tiếp tục trốn chạy được không? Vi thấy sợ hãi, Vi thấy lo lắng, Vi thấy chán nản cái vòng xoay mờ nhạt ở ngôi nhà Vi đang sống lắm rồi. Tôi nói nhiều, nhưng Hoàng chỉ trả lời vài câu. Hoàng hỏi rồi sẽ như nào? Chúng tôi sẽ làm gì? Kiếm tiền ra sao? Câu trả lời nào cũng là một nhát búa giáng xuống đầu tôi.
Cậu ấy ôm trọn vai tôi trong vòng tay cậu ấy, mà sao tôi thấy mọi thứ nặng nề đến vậy? Thà rằng cậu ấy cứ nói dối an ủi tôi vài câu, ừ hữ cho xong, nhưng Hoàng chẳng bao giờ thế, cậu ấy luôn bắt tôi phải mạnh mẽ đối diện sự thật.
400730_576043135769638_1404937545_n
Chuyến tàu trở về, tôi và Hoàng ít nói hơn. Tôi buồn, còn Hoàng mệt. Cậu ấy say xe. Trong suốt quãng đường đi, Hoàng gục mặt vào đống túi ni lông suốt. Tôi cứ ngồi cười mỗi khi cậu ấy nôn ra mấy đống xanh đỏ rồi mặt tái mét lại. Nhìn rõ yếu ớt. Vật vã quá thì Hoàng lại gục vào vai tôi bắt tôi hát cho nghe. Những bài hát từ tuổi thiếu nhi đến tuổi yêu đương làm cho quãng đường đi của chúng tôi ngắn hơn rất nhiều.
Hà Nội đón chúng tôi bằng mùi hoa sữa. Hơn 13h ngồi trên tàu khiến người tôi đau ê ẩm. Đi bộ nhiều tới mức gót chân tôi bị sưng đỏ cả lên. Hoàng gọi taxi về, ngồi trên xe tôi chỉ muốn thời gian trôi thật chậm, để những cảm xúc trong tôi lưu giữ được lâu hơn nữa. Con đường cứ ngắn dần, ngắn dần, báo hiệu cho tôi biết điểm đến lúc lúc càng gần. Vừa bước chân tới đầu ngõ, Ki đã sủa ầm lên. Tôi chạy vội vào gian hàng tạp hóa của bà Tám, ôm Ki vào lòng. Thật tội nghiệp, chủ của em lang bạt, em cũng phải đi ở nhờ. Bà Tám từ trong nhà ra cốc vào đầu tôi mấy cái. Tôi chào bà rồi dắt Ki về. Mấy ngày xa nhau mà đã thấy em gầy đi nhiều. Đôi mắt như muốn trách móc tôi. Trong đầu tôi lúc này đang phải suy nghĩ xem sẽ trả lời bố mẹ ra sao. Nhưng khi mở cửa vào nhà, tất cả đều trở nên trống rỗng. Nhà chẳng có ai, tối om om và lạnh ghê người. Gọi tôi về để trông nhà với chó sao?
Lên phòng cất đồ đạc, Hoàng nhắn tin bảo tôi sang nhà ăn cơm. Tôi lẳng lặng nghe theo. Dù sao cũng sợ cảm giác cô độc một mình. Nhìn thấy tôi, bác Ngọc mắng ấy câu, nửa giận nửa thương. Tôi cứ cúi gằm mặt xuống nghe vì không biết nói gì. Bác thấy thế lại ra xoa đầu dỗ dành. Bác cứ mắng còn hơn, nhẹ nhàng với tôi làm tôi lại tủi thân và ứa nước mắt. Tối hôm ấy bác nấu bao nhiêu món, trong bữa cơm, bác chửi Hoàng riết luôn, vừa ra sức gắp đồ bắt tôi ăn, vừa chửi Hoàng là mất dậy với cả hành động thiếu suy nghĩ. Hoàng ngồi im re không cãi nửa lời. Ăn xong tôi xin phép về nhà. Dù sao thì không thể ở trực nhà hàng xóm mãi.
- Nè! Cầm cái này về!
Hoàng đưa cho tôi hộp cơm cho Ki và 1 túi bánh gạo để tôi đêm đói thì ăn. Tôi lẳng lặng nhận. Nhận xong đi về quên cả cảm ơn. Kiểu cảm xúc trống rỗng khiến người ta không hành động như người tỉnh táo được.
- Sao mặt nhỏ cứ cau có như con chó thế?
- Hả? Tôi cau có hả?
- Ừ, bèo nhèo như con mèo
- Thôi đi, tôi về!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!