Cuộc sống nhàn nhạt của tôi như bị đảo lộn hết lên. Bạn bè tôi có nhiều người chơi thân với khóa trên, nên cái ảnh tôi ngồi ban công, gác chân lên thành ghế nhổlông nách nhanh chóng được lan truyền từ di động đứa này sang đứa khác. Khổ nỗi tôi mặt dày vànhọn như điếu cày, vẫn sống ung dung, hiên ngang trước thị phi sóng gió. Nhưng đôi lúc xấu hổ cũng dâng ngập lên tận mỏ.
Tôi càng thù càng hận lão hàng xóm đến tận xương tủy khi bạn bè thăng chức cho tôi thành GIÁO SƯ NHỔ LÔNG. ("_ _)
- Tao phải làm gì bây giờ hả Linh?
- Thích mà. Đi đâu cũng có người chỉ trỏ. Chắc mai tao cũng vác ghế ra ban công nhổ lông nách quá.
- Con điên. Ờ, nhổ đi rồi xâu lại cắm lên cằm ông Hưng nhà mày=)) Lôi cuốn sách Văn ra lẩm nhẩm lại bài cũ. Văng vẳng phía cuối lớp tiếng trêu chọc vọng lên:
"Nhíp Hôi! Nhíp Hôi ơi
". Tự an ủi cái tên Nhíp Hôi nghe cũng dễ thương. Cái lớp này, cả năm quây quần với nhau, bộn bề sách vở, bài tập mỗi ngày chất chồng như núi, không còn thời gian mà bàn ra tán vào những câu chuyện nhỏ nhặt vu vơ. Thế mà hai ngày nay cứ ầm ỹ râm ran chuyện
"nhỏ Vi ngồi ban công nhổ lông nách
". Lũ khỉ, nhổ lông nách thì có gì mà lạ, dễ bà nội bà ngoại, mẹ đẻ, dì ruột, cô họ, mợ hờ nhà chúng bay không bao giờ nhổ lông nách hả??? Hả hả hả??? Bực ói máu. Từ mai quyết tâm tiết kiệm tiền ăn sáng đi triệt lông miễn phí.
- Tao điên lắm rồi nha Linh. Mày nói chúng nó nín ngay chứ còn trêu nữa tao xuống bẻ cổ từng đứa một cho coi
- Ha ha. Nhưng tao thấy rất hứng thú với vụ này.
- Thú con cú. Tao về đây. Nay tao bỏ học.
- Thật á?
- Ờ, bỏ không?
- Ơ… Có! Tôi và Linh vác balo lẻn ra đường cổng sau trèo ra khỏi trường. Tôi đi trước, Linh chạy theo sau. Nó cũng quá quen với việc nổi loạn khi tâm trạng không tốt của tôi như thế này. Hôm nay bốn tiết. Lúc đầu tôi định bụng chỉ trốn hai tiết thôi, dắt Linh đi lang thang vòng vo đâu đó rồi quay về. Nhưng thôi, đã đi rồi thì đi luôn. Cũng chẳng thế học với cái
tâm trạng như có ròi bò trong bụng thế này.
- Này Vi!
- Nói!
- Tao không hiểu tại sao?
- Sao cơ?
- Mày lại bực bội chỉ vì mấy cái lông nách?
- …
Ừ nhỉ. Ngẫm đi ngẫm lại, cũng có cái gì quan trọng đâu, Tại sao tôi lại nổi khùng đến mức bỏ cả học?
- Mày chỉ là người bình thường, không xinh đẹp, chẳng hotgirl, mấy ai biết mày đâu? cái ảnh đó cũng không khiến nhân cách mày sứt mẻ tí nào, không giúp mày giàu lên hay làm mày nghèo đói đi. Mày làm sao phải thế?
- Thế thôi lại quay về học đi!
- =)) Con điên. Hôm nay tao thích chơi! Đi thôi. Kỉ niệm ngày nhổ lông thế giới! Chúng tôi, hai đứa trẻ cấp 3, lưng leo balo, đầu đội nón kết, lê lết trên xe bus ra hồ Gươm chơi. Bây giờ nhắc vẫn còn nhớ ngày hôm ấy. Linh và tôi mặc áo trắng, tóc buộc đuôi gà lúc lắc sau lưng, cười đến mỏi miệng khi chậm chậm hỏi một người khách Tây:
"Sir! What time is it?
", rồi người ta đưa tay lên xem đồng hồ và trả lời dõng dạc:
"9h rồi các cháu!
". Xuống bến xe mà tôi với Linh vẫn há miệng ra cười, rãi rớt tận cổ, tự thấy mình quê hết sức. Tôi dắt Linh đi bộ một vòng quanh hồ, mua kem ăn, chụp ảnh, cùng nhau lòng vòng qua phố sách Đinh Lễ, đứng coi cọp sách đến mỏi chân rồi lại dắt tay nhau lên gác 2 cafe Đinh ngồi ngắm một mảnh Hà Nội. Tôi gắn bó với thành phố này đã 5 năm. Đủ dài để hiểu, để cảm nhận những gắn kết với cuộc sống của mình hằng ngày. Chống tay lên lan can, dựa cằm vào, im lặng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!