- Nè, 2 người sẽ ổn chứ hả?
Đái Bậy vừa bê giúp tôi thùng mèo con, vừa nhìn sang tỏ vẻ nghi ngờ, lo lắng. Ổn chứ sao không? Tôi có đi đánh giặc đâu mà sợ thương tích hi sinh trên chiến trường? Đi du lịch thôi mà. Hoàng chẳng nói gì, cứ vô tư đi trước, để tôi với Đái Bậy lững thững theo sau.
- Anh nghi thằng này nó vẫn ghét anh lắm.
- Chứ sao! Ai bảo anh cứ sấn đến em?
- Nhưng em với nó là thì mà cấm anh?
- Là "bạn tốt"
- "Bạn tốt" là cái bỏ mẹ gì? Anh là bạn xấu à?
- Anh là anh trai hay đái bậy của em
- Không thèm! Đi đứng cẩn thận, con gái con đứa phải giữ gìn. Cần gì bảo anh, anh sẽ gài virus vào máy thằng Hoàng để em theo dõi.
- Điên! Em không cần điều đó. Yêu nhau thì phải tin nhau!
- Hả? Yêu???
- À quên, ý em là chơi với nhau thì nên tin nhau
- Lạy bà nội. Đi đi. Giữ gìn giun thể.
- Em tát cho bây giờ.
Đến cửa tàu, Hoàng đón thùng mèo từ tay Đái Bậy, làm điệu vỗ vai bằng hữu chào nhau rồi chuẩn bị lên đường. Tôi đứng bần thần trước tàu. Từ trước tới giờ tôi luôn sợ những bến bus, bến tàu, nhà ga. Bởi ở những nơi ấy luôn xuất hiện cảnh chia ly bịn rịn. Người bước lên tàu, đi đến những ngả đường xa lạ, người còn ở lại quay trở về, lang thang từng bước chân trên con đường cũ. Rồi họ bị cuốn vào nhịp sống hối hả, quay cuồng gánh lo cơm áo, một ngày nhớ về nhau được bao nhiêu tích tắc?
Tôi sợ những chuyến tàu đưa người ta đi xa đời nhau. Như lúc này đây, khi tôi đang ngồi bên cửa sổ, Đái Bậy đứng dưới, tay thọc trong túi quần, nhìn tôi bằng ánh mắt mang hàm ý tạm biệt.
- Anh sẽ ổn chứ?
Đái Bậy mở to mắt ngạc nhiên, rồi như đã tiếp nhận câu hỏi mang nhiều lo lắng đó của tôi, anh gật gật nhẹ đầu, tay xua xua tôi. Tôi biết anh giờ đây cũng đang mang trong mình một nỗi đau tình cảm, khi người con gái anh yêu hai năm trời vì những lý do thế hệ gia đình mà phải cách xa anh. Khi ở tuổi trưởng thành, không gì có thể khiến cho chúng ta vấp ngã đớn đau bằng vết rạn nứt của tình cảm. Tôi nhìn Đái Bậy hồi lâu trước khi tàu chạy.
Quen anh trong hoàn cảnh dở khóc dở cười, thân với anh qua vài ba lượt anh chở tôi đi chơi, hiểu anh hơn qua câu chuyện anh kể; đôi mắt "trong veo" của tôi – anh nói nó là thứ duy nhất anh cảm nhận được rằng tôi là một cô gái đáng tin tưởng, cô gái mà anh sẵn sàng dùng tính mạng để bảo vệ, cô gái anh không ngại chia sẻ những nỗi đau của đời anh. Thi thoảng Đái Bậy gọi tôi là "em gái", tôi hiểu được tình cảm của anh dành cho tôi như thế nào, như tình cảm của hai người dưng trót lỡ nặng lòng vì nhau.
Tàu lăn bánh rồi đấy. Đái Bậy đã ở phía sau khuất tầm mắt tôi.
- Nhỏ đang nghĩ gì?
- Hả? Gì cơ? – Tôi quay sang nhìn Hoàng ngạc nhiên
- Nhỏ buồn! Tôi biết mà
- Chả biết gì cả. Hoàng thì biết gì chứ?
- Tôi biết hết!
- Biết gì?
- Biết nhỏ buồn!
- Vớ vẩn! Không buồn! Tôi chỉ buồn khi cô đơn thôi
- Đúng rồi! Có tôi thì nhỏ không được buồn!
- Vớ vẩn!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!