Chương 17: (Vô Đề)

- Vi đi với tôi nhé? Tôi sẽ đưa Vi đi. Bọn mình sẽ rời xa nơi này. Vi cần nghỉ ngơi và tôi cũng vậy.

- Không được đâu! Tôi còn quá nhỏ để có thể bắt đầu một chuyến đi xa. Tôi không có tiền, tôi không có đủ sức mạnh, và vẫn chưa đủ tự tin để giao phó bản thân mình cho Hoàng.

- Vi không tin tôi?

- Tôi tin, nhưng niềm tin không đủ để đi xa…

- Vi ăn cháo đi, đau đầu thì ngủ nhé! Tôi phải đi học đây! Chiều tôi lại vào.

Hoàng xoa xoa nhẹ lên vết thương lên trán tôi, dịu dàng và nhẹ nhàng hết sức. Cậu ấy khoác balo màu xám lên vai rồi lững thưng đi ra cửa. Phòng tôi nằm chỉ có 4 người, ai cũng có người thân túc trực bên cạnh thăm nom. Tôi mở chiếc điện thoại vỏ chi chít vết xước ra để nhắn tin ẹ. Thực tình, không biết mẹ đi đâu và làm gì mà mất hút trong suốt một thời gian dài như vậy.

Tiền dự trữ đã sắp hết, lấy đâu tiền để lo viện phí và ăn uống những ngày tiếp theo bây giờ?

Đến chiều thấy khỏe hơn, tôi đi ra sảnh bệnh viện tự lo thủ tục xuất viện. Điện thoại tôi rung lên một cái tên quen thuộc. Tôi nhấc máy nghe

- Sao bây giờ anh mới gọi cho em? Anh có biết là em lo cho anh thế nào không?

- Em đang ở đâu đấy?

- Em…

- Sao?

- Em ở trường!

- Em biết nói dối từ bao giờ thế hả? – Đái Bậy từ đâu xuất hiện vỗ độp lên vai tôi

- Sao anh lại ở đây??? – Nói xong tôi nhìn quanh quất, hành lang tôi đang đứng gần kế khoa sản.

- Này, đừng nói là anh làm gì nên tội với Củ Cải nhá?

- Đồ điên! Mà em bị sao thế này? Hả?

- Em bị ngã

- Bố vả cho phát! Bị đánh đúng không? Cởi áo anh xem nào?

Đái Bậy cứ lần mò tay tôi để xem có vết tím bầm thương tích nào không. Anh tự nhiên đến nỗi tôi đỏ bừng mặt khi bao nhiêu người xung quanh nhìn vào

- Vi!

Hoàng đến rồi. Trên tay Hoàng còn cầm bịch hoa quả có lẽ mới mua ở cổng chợ. Hoàng kéo tôi về phía Hoàng bằng một thái độ sở hữu.

- Cậu đến đây làm gì thế?

- Đến khám thai, được không? – Đái Bậy vênh váo đáp trả

- Ờ thì khám đi. Có bầu thì mua váy mà mặc chứ đừng mặc quần chật thế máu lại không lên được não.

Nói xong Hoàng dắt tay tôi đi về hướng khác, tôi giật tay hắn ra rồi trợn mắt:

- Đằng ấy làm sao thế? Tôi đang nói chuyện với bạn tôi mà?

- Bạn bè kiểu gì mà nó cứ đứng gần nhỏ là sờ mó nhỏ thế?

- Sờ mó chỗ nào?

- Chỗ này, chỗ này, cả chỗ này nữa. – Hoàng chỉ chỉ lên vai, tay và lưng tôi

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!