Chương 16: (Vô Đề)

- Này bạn tốt! Ngủ rồi đấy à?

- Chưa!

- Sao làm gì mà im vậy?

- Không làm gì cả?

- Nhỏ đang nghĩ gì? Muốn cười muốn khóc thì cứ việc. Tôi sẽ không quay lại nhìn đâu

- Tôi đang nghĩ

- Nghĩ gì cơ?

- Nghĩ rằng nếu không có đằng ấy thì bây giờ tôi đang đứng đây một mình!

- Nhầm rồi nha! Nếu không có tôi, thì nhỏ vẫn đang cửi truồng ở trường kìa.

- Ha ha đồ quỷ!

Hoàng ngồi ngắc ngư cái đầu. Giọng điệu cậu ấy tự hào thấy rõ. Hẳn là đang nhận ra mình quan trọng cỡ nào.

- Thôi nhỏ ngồi đây tôi lết về lấy áo, nhỏ trùm lên rồi tôi đèo phi về nhà tôi. Chắc ổng chả nhận ra đâu. Mà kia kìa, nằm bẹp mịa ở cổng rồi còn đâu.

Tôi ngó ra nhìn về phía cổng. Bố Tùng say quá rồi, đang ngồi bệt dưới đất, gật gật gù gù. Hoàng tập tễnh về nhà, mở to cổng, lấy cho tôi cái áo sơ mi rộng rồi quay trở ra chỗ tôi ngay. Tôi ngồi lên xe, chúi đầu vào lưng Hoàng. Hoàng cầm tay lái lao vút về nhà. Lưng Hoàng có một cái hõm rất chi là hay, chỉ cần tôi nghiêng nghiêng trán là dựa vừa vặn vào cái hõm đó, rất êm và ấm.

Đèn phòng khách đã tắt, bác Ngọc đã đi ngủ. Nấn ná mãi, tôi kéo kéo tay Hoàng làm giọng năn nỉ:

- Hoàng sang nhà đưa khóa rồi đỡ bố tôi vào nhà được không?

- Cái gì? Chú ý như con voi làm sao tôi đỡ được chứ?

- Tôi xin Hoàng…

Phải đứng một lúc Hoàng mới đồng ý giúp. Tôi lục túi đưa chìa khóa cho Hoàng. Đứng nép mình vào chậu cây nhìn cậu ấy nói chuyện với bố Tùng. Đến khi Hoàng đưa được bố Tùng vào nhà tôi mới thở phào nhẹ nhõm đi lên gác, bẻ bánh mì ngâm vào sữa mang lên cho lũ miu con ăn. Ngồi thu lu trên tầng thượng một hồi lâu thì Hoàng lên theo tôi, mang cho tôi một hộp sữa chua mẹ làm và một cái áo khoác mỏng.

- Nhỏ không định ngủ à? Khuya rồi!

- Ừ, Hoàng ngủ đi. Lát tôi về nhà tôi ngủ!

- Không! Dở à? Bố nhỏ đang say đấy. Tí tôi xuống khóa cửa ban công lại, cấm có đi đâu hết.

- Mẹ Hoàng ngủ rồi mà, giờ tôi xuống thì làm bác thức đấy.

- Xuống phòng tôi ngủ!

- Hâm!

- Tôi không làm gì nhỏ đâu. Thề!

- Tôi sợ gì Hoàng đâu. Chỉ là tôi không muốn ngủ thôi.

- Vậy tôi cũng ngồi đây thức với nhỏ

- Rồ à?

- Ờ!

Hoàng ngồi xuống, giật hộp sữa chua tôi đang cầm trên tay xúc ăn ngon lành. Đồ điên! Cho người ta buồn một chút cũng không được. Tôi đứng lên, kéo váy che đùi rồi đi xuống phòng Hoàng, mở tủ lấy đại một cái áo phông của Hoàng rồi vào nhà tắm thay đồ, thay xong đi ra giường nằm thoài loài, lấy chăn trùm kín người rồi nhắm mắt lại vờ ngủ. Hoàng đứng yên nhìn tôi không dám ho he phản đối. Lúc sau hắn lặng lẽ trải chiếu xuống đất rồi lấy mền nằm thu lu dưới đó, nhìn tội tội.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!