Tôi đèo Hoàng đến trường, xuống xe dắt vào cổng thì Hoàng bỗng nhiên khựng lại, vẻ sợ sệt:
- Hay là tui ra chỗ kia uống trà đá chờ nhỏ?
- Tại sao phải thế?
- Tui… ngại!
Ngó xuống chân Hoàng, cái quần đùi hoa vàng đỏ vằn vẻ chóe lọe, dài chưa đến đầu gối. Coi Hoàng ngại ngùng lúng túng thấy rõ. Bum miệng cười, tôi bảo Hoàng:
- Ừa vậy thui, Hoàng ngồi uống nước đợi tui vậy.
- Ờ!
Gửi xe xong, tôi cầm vội túi trang phục biểu diễn chạy vào trong hội trường. Linh đón tôi ngay ở cửa. Nó hỏi tôi sao lại đến muộn thế. Tôi chỉ cười. Tối nay tôi chọn váy màu đen, phụ kiện kèm theo được Linh lựa riêng cho phù hợp. Linh vừa ngồi trang điểm cho tôi vừa liến thoắng dặn dò tôi phải lấy hơi thế này thế kia để giữ giọng.
Tôi hát thứ 4, hát đơn. Ngồi đợi ngoài cửa phụ bên cánh gà, tôi đung đưa chân, miệng lẩm nhẩm lời bài hát, tay co lại vì hơi lạnh của đêm mùa thu. Cứ nghĩ đến Hoàng là tôi lại bật cười. Lúc này chắc chàng đang ngồi vỗ muỗi ngoài quán trà đá. Nghĩ mà tội quá.
Nhìn về phía ánh đèn hắt vàng một góc sân, tôi bỗng thấy Hoàng đang lững thững đi qua đi lại, ngó nghiêng chỗ đó. Đúng Hoàng rồi, đúng cái quần đùi hoa chói lóa. Nhảy bật xuống đất, tôi chạy trên đôi giày cao gót một cách khó khăn về phía đó.
- Hoàng ơi
- Ủa Vi chưa hát hả?
- Hoàng ở đây làm chi?
- Tui tìm lối vào hội trường nhưng mà cửa chính đông quá…
- Thôi Hoàng cứ vào đại đi. Nhìn dải băng trắng ở chân mọi người thông cảm thôi, không ai trêu gì đâu mà
- Nhưng có kì quá không? Nhìn như vườn hoa thu nhỏ vậy.
- Ai bảo Hoàng có sở thích kì chục chi?
- Thôi nhỏ cứ vào hát đi. Rùi tui tính cách.
Chưa kịp nói gì Hoàng thì Linh gọi ầm ỹ ở hành lang dẫn vào cửa phụ. Tôi nói nhanh nhắc Hoàng một câu rồi chạy lại vào phía trong. Hoàng làm tôi thấy bối rối, mãi mới giữ được bình tĩnh để lên sân khấu. Khi ánh đèn dưới khán đài vụt tắt, tôi như đứng ở một thể giới chỉ có mình tôi. Hai tay nắm chặt lấy mic, mắt tôi nhìn vô định xuống phía khán đài, không có một hình hài nào rõ nét cả.
Ánh đèn chỉ chiếu ở nơi tôi đứng.
Nhiều khi, tôi thấy mình như thực sống khi ở trên sân khấu. Bởi ở đó, ánh sáng chiếu rọi nơi tôi đứng. Còn phía dưới bóng tối kia, bao nhiêu ánh mắt thân thương hướng lên nhìn tôi trìu mến, chờ đợi. Những phút giây duy nhất tôi cảm thấy tôi còn quan trọng trên thế giới này. Linh luôn nói với tôi rằng, Chẳng ai chọn được hoàn cảnh, địa vị, chọn những chuyện xảy ra trong đời mình.
Vì thế, thay vì việc trách móc số phận, đổ lỗi cho ông trời, thì nên tìm cách quên đi buồn phiền, tìm đến nơi mình thoải mái nhất, để sống qua những ngày đau thương.
Nhạc nền đang dạo những nốt đầu tiên, tôi hít thở thật sâu và bắt đầu hát:
Here I am standing close to you
And yet still so far away
So many times I tried to say
But my heart was afraid
Look at you is all that I can do
Like a silly girl I stare
"Cause you might leave
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!