Chương 13: (Vô Đề)

Sáng dậy đi học, tôi vừa soạn sách vừa nguyền rủa Hoàng. Đồ đáng ghét! Đêm qua nằm mơ thấy hắn cưỡi mèo, cầm gậy, đuổi theo tôi đang cưỡi chó. Tỉnh dậy mà hết hồn. Tên ngốc này chắc vẫn còn giận vụ tôi "ôm trai" hôm qua. Vừa nghĩ thôi mà đã thấy hắn gõ cửa ban công nhẹ nhẹ. Mở ra là chình ình cái mặt mắt sưng híp:

- Ăn đi rồi đi học má!

- Cái gì đây?

- Cức đấy hỏi nhiều!

- Chó!

- Còn ko nhanh lên tôi khợp cho phát giờ.

Thôi giở gói bánh dày giò Hoàng đưa cho ra ăn ngon lành, vừa ăn vừa cười tủm tỉm. Ăn xong cấu Ki vài cái rồi đi học. Đái Bậy đợi tôi ở cổng từ bao giờ. Tôi tròn mắt ngó ngó anh xem anh có bình thường không. Mùi rượu không còn, mắt cũng không đỏ, mặt đểu đểu như bình thường.

- Anh cũng khỏe như trâu ấy nhỉ?

- Cái gì?

- Say khướt thế mà vẫn lái được về nhà, sáng vẫn dậy sớm được.

- Cảm ơn cô! Lên xe đi anh rước đi học.

- Anh có lái được không đấy?

- Thì em lái đi.

Thôi lạy lạy, nhìn cái xe như con ve sao mà lái. Tôi trèo lên xe Đái Bậy, ngáp ngáp mấy hồi. Tôi rất sợ đi xe cùng Đái Bậy mà anh cứ lặng im không nói gì. Cảm giác anh có thể lao thẳng vào đầu o to tải mà kéo theo cả tôi chết theo.

- Này, anh sao thế?

- Anh sắp đi xa rồi, đưa em đi học một buổi thôi mà

- Anh đi đâu?

- Anh đi tìm Củ Cái.

- Cô ấy đâu?

- Chuyển nhà, không biết lưu lạc ở đâu, nhưng anh sẽ đi tìm!

- Anh có chắc là sẽ tìm được không?

- Còn yêu nhau là còn hi vọng, còn hi vọng là còn tìm.

- Có chuyện gì xảy ra với cậu ấy vậy anh?

- Bố nghiện, bán nhà, chạy nợ.

- Anh kể chuyện cái kiểu gì thế hả?

- Đến trường em rồi này!

Tôi xuống xe, chạy ra trước ngó ngó Đái Bậy:

- Anh ổn thật chứ?

- Ổn!

- Vậy, hẹn gặp lại! Nhé?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!