Mặt trời vẫn mọc đằng Đông và lặn đằng Tây, trẻ con vẫn cắp sách đến trường vào buổi sáng, các cụ già vẫn ra bờ hồ tập thể dục, các đôi vẫn ôm hôn nhau trên ghế đá công viên, và tôi vẫn thức dậy chào đón ngày mới sau những cơn đau dai dẳng. Ki liếm nhẹ vào má tôi, nơi đã sưng tấy ửng đỏ lên vì những cái tát. Ngồi dậy mà đầu óc chao đảo, chỉ kịp nhắn cho Linh một cái tin nhờ xin phép nghỉ học. Lết ra ban công mở cửa hứng nắng, cảm giác chân tay rời rã hết rồi.
Bố mẹ đã đi khỏi nhà, không cần biết tôi còn sống hay đã chết.
Vào nhà tắm múc ca nước ra tưới ấy chậu xương rồng, tiện tay với sang tưới luôn cho xương rồng nhà Hoàng nữa. Đầu óc tôi cố tỉnh táo lại để nhớ ra đêm qua mọi chuyện tiếp diễn như thế nào nhưng chịu không nhớ nổi. Lắc đầu thật mạnh để rũ đi những ký ức khủng khiếp. Có những thứ nên quên thật nhanh. Cánh cửa bật mở, Hoàng phi từ trong phòng ra nhìn tôi, chắc lại định ăn vạ gì đó. Tôi mệt quá không thèm đáp lời, cố sức tưới nốt chậu cây rồi quay vào nhà.
- Này nhỏ! – Hoàng gọi tôi gấp gáp
- Gì cơ?
- Mặt nhỏ…
- Mặt sao? Mới dậy, chưa rửa
- Mặt nhỏ có máu đấy!
- Máu thì sao? Chưa nhìn thấy máu bao giờ à? Có thích nhìn không tôi lấy dao xỉa cho phát?
- Sao nhỏ kì vậy? Vệt máu khô ấy. Má sưng nữa.
- Nhiều chuyện!
Lết vào phòng rồi nằm vật xuống giường. Chỉ muốn đứng dậy nhảy tưng tưng như mọi ngày mà không được. Giấc ngủ lại muốn kéo đến khép hai mí mắt nặng trịch lại.
- Vi ơi!
Lão Hoàng thì phải. Tôi hé mắt nhìn rồi lại nhắm tịt. Mệt thế này còn mò sang làm phiền nữa. Lại định cho hộp cơm rồi đi nói xấu người ta chứ có làm được gì hơn?
- Nhỏ ngất rồi à?
- Có im cho tui ngủ không thì bảo? – Tôi ngỏng đầu lên gào to
- Ừ thì cứ ngủ, việc tui tui làm.
- Làm gì?
Hoàng kiếm đâu ra cái khăn ướt lau lau mặt cho tôi. Cái con người này, lúc ghét thì ghét cay đắng, lúc thương thì thương nhiệt thành. Thiệt chẳng hiểu nổi. Hoàng không biết là nếu giờ bố Tùng mà nhìn thấy cảnh này thì hai đứa tôi chết chắc. Hoàng chấm chấm thuốc vào vết thương bên khóe môi, chậm chậm xoa khắp trán, vừa làm vừa hỏi vì sao ra nông nỗi này, nhưng tôi còn sức đâu mà trả lời.
Chỉ biết sau đó, tôi không ngại ngần chìa tay ra cho Hoàng để Hoàng lau và tiếp tục xoa thuốc lên những vết thương. Tôi bỗng nhớ đến bạn Củ Cải – cô gái của Đái Bậy, và thấy ấm áp trong lòng. Con gái, cho dù miệng cứ ra rả rằng chẳng cần ai quan tâm, nhưng nếu có người chăm sóc thì vẫn thấy hạnh phúc.
- Xong rồi! Thuốc tui để ở bàn nha! Đau thì lại ra xoa.
- Ừ!
- Nhỏ ăn gì chưa?
- Ăn rồi!
- Ăn gì?
- Cơm cá rán!
- Sáng đã dậy nấu được rồi á?
- Không, ăn hôm qua!
- Đồ điên. Đợi tui về lấy cơm cho ăn.
- Tui không ăn cơm của ấy đâu. Rồi ấy đi nói với bạn tui là con đói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!