Chương 9: (Vô Đề)

10

Con gái tôi rất xinh đẹp.

Vì vậy, ngay từ cái nhìn đầu tiên, ánh mắt d*m đ*ng của Giang Nguyên đã lộ rõ vẻ ngỡ ngàng.

Nó cười cợt, không kiêng nể mà nhìn con bé từ trên xuống dưới.

Tôi bước lên trước, đứng chắn giữa con gái và ánh mắt ghê tởm của Giang Nguyên.

"Con yêu, con…"

Tôi chưa kịp nói hết câu thì con gái đã ôm chầm lấy tôi.

Con bé nhón chân, ôm lấy cổ tôi, ngọt ngào nói: "Mẹ ơi, con nhớ mẹ lắm!"

Lòng tôi chợt mềm nhũn, ôm con bé: "Mẹ cũng nhớ con, nhưng… nhưng bây giờ con đáng lẽ đang ở trường mà."

"Con được nghỉ lễ rồi, sắp tới là nghỉ hè nữa, con đã bốn tháng chưa về nhà rồi, mẹ còn muốn con quay lại trường nữa sao?"

Con bé nũng nịu, cọ cọ đầu vào người tôi.

Dĩ nhiên là tôi không nỡ.

Nhưng Giang Nguyên vẫn còn ở đây.

Tai họa này vẫn chưa chết.

Trong khi tôi vẫn đang suy nghĩ, Nhu Nhu chợt rời khỏi vòng tay tôi, đi về phía Giang Nguyên.

"Anh là Giang Nguyên phải không? Lâu rồi không gặp!"

Con bé vươn tay ra, lễ phép muốn bắt tay với nó.

Giang Nguyên nhìn đăm đăm, trong lúc nhất thời nó ngây người chìa tay ra, bắt tay với Nhu Nhu.

Nó nắm tay con bé rất chặt, ánh mắt d*m đ*ng của nó làm lòng tôi sôi sục.

Nhu Nhu nhanh chóng rút tay về.

Nó vẫn ngẩn ngơ nhìn tay mình, rồi cúi đầu, nhìn đôi chân dưới lớp váy của Nhu Nhu.

Tôi cảm thấy da đầu tê dại, vừa định bước lên thì Thẩm Uyên đã giữ chặt cổ tay tôi.

Anh đứng sau lưng tôi.

"Bình tĩnh, đừng sợ." Anh dịu dàng nói.

Mắt tôi đỏ hoe, nhìn Nhu Nhu và Giang Nguyên bắt đầu trò chuyện cười đùa.

Con bé ngồi bên cạnh Giang Nguyên, đôi mắt cong cong, còn nó thì chăm chú nhìn con bé, khiến tôi cảm thấy cực kỳ suy sụp.

Nhu Nhu còn vui vẻ nói với tôi: "Mẹ ơi, anh Nguyên chơi game giỏi lắm!"

Con bé lại quay sang hỏi Giang Nguyên: "Anh, anh có thể giúp em lên hạng không?"

Giang Nguyên vừa đắc ý vừa bỉ ổi nói: "Được thôi, nhưng tối nay em phải ở cùng anh."

"Ở cùng anh làm gì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!