Chương 8: (Vô Đề)

9

Khi Giang Nguyên trở về nhà, nhìn nó không hề có vẻ buồn bã chút nào.

Nó im lặng không lên tiếng, cuối cùng đến trước mặt tôi ra lệnh: "Đưa Thẩm Tâm Nhu ra khỏi trường học."

Tôi không muốn.

Nhưng chồng tôi đứng bên cạnh lại gật đầu.

"Được."

Tôi suýt chút nữa không thở nổi.

Ban đêm, tôi ngồi bên cạnh chồng, thở sâu.

"Rốt cuộc anh bị làm sao thế, chẳng phải chúng ta đã bàn bạc rồi sao, kiếp này tuyệt đối không để Nhu Nhu phải chịu bất kỳ tổn thương nào mà!?"

Thẩm Uyên ôm tôi vào lòng, khẽ hôn lên trán tôi.

Không sai, anh ấy cũng đã tái sinh.

Nếu không phải anh ấy ngăn cản, thì ngay từ ngày đầu tiên tái sinh, tôi đã cầm dao đi giải quyết cả gia đình tai họa đó rồi.

Thẩm Uyên luôn rất thông minh, tính cách hướng nội.

Nhiều người nghĩ rằng anh ấy không hề thú vị, thậm chí có chút nhu nhược.

Chỉ có tôi biết anh ấy b**n th** tới mức nào.

"Em không cần biết anh đang nghĩ gì, tuyệt đối không được để Nhu Nhu dính dáng vào chuyện này!" Tôi đứng dậy khỏi lòng anh, nghiêm túc nói.

"Chính Nhu Nhu muốn quay về."

Tôi sững người.

Thẩm Uyên nắm lấy tay tôi.

"Bé yêu, Nhu Nhu không yếu đuối như em nghĩ đâu." Anh ấy nói thêm.

Cả người tôi bắt đầu run lên.

Kể từ sau vụ mất đi con gái, chỉ cần có chuyện liên quan đến Nhu Nhu là tôi lại cực kỳ lo lắng.

Huống chi là để con bé quay lại tiếp xúc với Giang Nguyên, một tên có gen siêu nam trong người.

"Có phải con bé nhớ nhà không? Chồng à, em sẽ đưa Giang Nguyên đi vài ngày, rồi cho Nhu Nhu quay lại sau."

"Không, con bé biết Giang Nguyên đang ở đây."

Nghe giọng điệu lạnh lùng của Thẩm Uyên, đầu óc tôi trống rỗng.

"Con bé biết Giang Nguyên ở đây, tại sao vẫn muốn quay về?"

Trước đây, khi dạy dỗ con gái, tôi luôn nói với con bé rằng Giang Nguyên là một người rất nguy hiểm.

Lúc nào tôi cũng ngăn cản hai đứa gặp mặt, tiếp xúc.

Nhưng bây giờ…

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!