'' Điều đáng tiếc thực sự chính là dồn hết tâm trí vào việc trả thù mà không thể sống cuộc sống của chính mình . ''
_ Tokyo Ghoul _
1 ) Nụ cười thiên sứ .
10 năm trước ...
Tang lễ được tổ chức trong trang viên của gia tộc Kabra , nằm dưới ngọn đồi xanh thẳm vi vu gió . An Vy rất thích nơi này , nhưng hôm nay thì không . Cô đang phải chứng kiến mẹ mình
- người phụ nữ cô yêu quý nhất bị vùi trong cát
- Mãi mãi .
Mẹ cô ra đi khi chỉ mới 27 tuổi . Mẹ ra đi vì bị chấn thương vùng đầu , bất chợt như một cơn gió xuân lộng lẫy . Mẹ nằm im lìm , lộng lẫy như nàng công chúa ngủ trong rừng ... Xinh đẹp ...
Đây là lần thứ hai cô cảm nhận được cái lạnh của cuộc đời , từng dòng người đi vào khóc sướt mướt và khi được nói chuyện với gia đình cô , họ đi ra với khuôn mặt tràn đầy thỏa mãn . Duy chỉ một con người làm cô chú ý , cậu trạc tuổi cô , đôi mắt thương tiếc nhìn mẹ cô , đôi bàn tay bé nhỏ bám víu ống quần của một người đàn ông thành đạt . Cô đoán vì cậu trẻ con nên không tính toán , chắc là thế .
Con người là vậy mà .
----------
Anh được ông nội dẫn đến đám tang của một người phụ nữ xinh đẹp . Anh nghe loáng thoáng cụ nhà ông nói chuyện , nghe nói cô ấy chết vì xuất huyết não , chồng cô ấy có vợ lẽ . Thật giống mẹ anh .
Anh chú ý thấy một cô bé xinh đẹp , mang đầy nét ưu thương . Đôi mắt đầy tuyệt vọng , dường như không còn ý chí để sống . Nghe nói cô ấy là con của dì xinh đẹp , nhưng tại sao cô ấy không khóc ?
Chẳng lẽ cô ấy không thương mẹ mình ?
Anh thoáng thấy ba cô ấy đến gần chỗ , cay nghiệt . Nghe ông anh nói đừng thân thiết quá với ông ta lúc này , ông ta vẫn đang bất bình vì cái chết của người tình .
Ông ta nói với cô bé chuyện gì đó , anh không rõ nhưng anh thấy cô bé đó cười , cười đầy bi thương .........
Cha bước đến chỗ cô , nói cô chạy tới xin ngoại cho ba được dự đám tang của ả đàn bà kia . Ông ta thật mặt dày ! Đã là lần thứ mấy rồ nhỉ ? Ông ta đúng là có nghị lực . Từ sau việc đó , ông ta chẳng bao giờ ở nhà . Ông ta ... từ chối sự tồn tại của cô .
Cô không thể quen với việc cô đơn rồi . Phải cười ... Vậy thì mọi người sẽ không ghét mình nữa .
----------
Anh cầm bó hoa đến trước mặt cô , trông cô thảm hại đến tội nghiệp . Quầng thâm phủ quanh đôi mắt xinh đẹp , vẻ mệt mỏi lo âu không nên có hiện rõ mồn một trên khuôn mặt trẻ thơ của cô . Có lẽ lúc đó anh thương hại cô , hay vì anh ích kỉ tìm một người đồng cảm ?
Anh quỳ một chân xuống cạnh cô , giơ bó hoa cười lấy lòng :
- Sao em lại không khóc ?
Cô nhìn anh , có vẻ đáng tin đấy :
- Thì sao ? Tôi không khóc thì nhà anh sẽ hết nước à ?
- Chết , cô lại quá trớn rồi .
- Không sao cả .
Anh mỉm cười . Lần đầu tiên mình thấy kiểu người như thế này . Người như anh ta còn tồn tại trên thế giới này sao ? Sao anh ta lại cười chứ ? Cười với ... một đứa khó ưa như mình sao ? Nhưng mà nụ cười ... đẹp thật ... tựa như thiên sứ . Trái tim bẻ bỏng của cô đập thình thịch , tình yêu non nớt đầu đời vội vàng chớm nở . Cô muốn gặp lại cậu ấy ...
Anh nói chuyện vui vẻ với cô , mỉm cười cô tư lự . Anh nói , anh cũng như cô , mẹ anh cũng vừa mất cách đây không lâu . Anh nói , có lẽ anh và cô là sinh đôi bị thất lạc . Anh nói , rất rất nhiều chuyện ...
Đây liệu có phải là hiện thực không ? Có lẽ đây là thiên đường . Anh thật tốt bụng , ấm áp như mẹ cô vậy . Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy thế giới như thế này ...
2 ) Mặt nạ
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!