Chương 20: Kẻ Yếu ? Người Mạnh ?

Cô trân trân hai mắt nhìn Jewels . Cô nàng Tóc

- Vàng

- Hoe hay đỏ mặt vì '' chồng '' tương lai của cô , hay ghen tị với cô và là một bản sao gần như hoàn hảo của cô một tuần trước . Nhưng mà , cái quái gì đang diễn ra vậy ???

Jewels bẻ quặp tay cô ra sau vô cùng điêu luyện , mặt lạnh lùng không cảm xúc . Cô ta sao lại ở đây ? Cô ta là gián điệp sao ? Eric có biết chuyện này không ? Tại sao lại như vậy ?

Cô tự trấn an bản thân mình . Bình tĩnh , đúng rồi

- Hàn An Vy mày phải bình tĩnh ! Cô nhận thức được Hàn Thiên Vy đang quan sát cô chăm chú , từng cử động dù bé tí cũng lọt vào đôi mắt đen kiêu kì của cô ta . Cô ta mỉm cười đẹp đẽ , tựa như bầu trời trước cơn giông . Cô ta nâng cầm cô lên , bắt buộc cô nhìn vào đôi mắt kia . Cô nhếch môi :

- Hàn Thiên Vy ?! Tài thật nhỉ ?

Cô ta mặt hơi đen lại , nhìn cô trả lời :

- Hàn An Vy , chẳng lẽ cô không nhận ra tình thế của mình ? Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt .

Cô cười , phải kéo dài thời gian . Không hiểu sao , cô có cảm giác sẽ có người đến cứu mình . Có lẽ , vì lời nói ban sáng của Eric làm cô có cảm giác đó . Cô thở dài một hơi , nói :

- '' Thà chết vinh chứ không sống nhục '' , cô chưa từng nghe câu đó à ?

Thiên Vy nghe xong càng tức giận , năm ngón tay bấu chặt vào làn da nõn nà của cô , gằn từng tiếng :

- Cả . Cuộc . Đời . Của . Mày . Vốn . Là . Nhục . Nhã !

Cô nghe xong mắt đỏ ngầu lên , tiếng nói khàn giận dữ :

- Mẹ mày và mày , à không cả ả đàn bà kinh tởm kia nữa ... Dòng họ bọn mày mới nhục nhã !

Thiên Vy tức giận thụi vào bụng cô một cú . Ôi ! Đau khủng khiếp ! Cô rên lên . Bất thình lình , cô ta vung tay tát cô . Dường như bằng tất cả sức mạnh của cô ta . Cô ngã dúi xuống đất , nhưng may mắn Jewels đã kéo tay cô lại nhưng ôi ! Cánh tay cô như sắp gãy rồi .

Sự đau đớn như nghiền nát tất cả xương cốt của cô , cô cắn răng bật khóc . Đúng lúc đó , cô đã mong Long Hạo sẽ đến cứu cô ... Nước mắt cô giàn giụa ... Đáng lẽ cô không nên về đây , về lại cái nơi đau khổ này ...

Hàn Thiên Vy chợt dừng lại , cúi xuống nhìn cô , trêu đùa :

- Đất nước này là kỉ niệm lúc bé của hai người ? Lãng phí bao nhiêu thời gian mà để bây giờ mới nói ra ?

- Cô ta dừng lại , ra lệnh cho Jewels thả cô ra , gã kia cũng cất súng vào trong . Cô ta túm lấy tóc cô , kéo ngược lại , hét lên giận dữ :

- ĐÓ CHÍNH LÀ SỰ NHÚT NHÁT !!!

Cô nghiến răng , tay tức giận vung một cú đấm vào mặt cô ta , gầm :

- CÔ THÌ HIỂU GÌ ? Tôi đã luôn dõi theo anh ấy , nhưng không phải chờ mong anh ấy sẽ ngoảnh lại nhìn mình .

- Chính vì vậy nên mới nghe thật kinh tởm .

- Cô ta chùi miệng đầy máu .

- Gì hả ?!!

- Đúng vậy . Ta không hiểu nổi . Cảm xúc mâu thuẫn của cô khi chỉ đứng phía sau và im lặng không làm gì ! Ngay cả khi thằng con trai cô yêu hơn mười năm trời ở ngay trước mắt cô !

- Khốn nạn !!!

Nhưng ngay khi cô túm lấy cổ áo cô ta , Long Hạo đột nhiên nhảy vào giữa , kéo hai người cô ra . Anh chạy tới chắn trước mặt cô ta , ra sức bảo vệ ! Ánh nhìn hằn học đầy thù hận của anh khiến cô chùn bước .

Và một bàn tay đỡ lấy cô , ngay trong lúc cô gần như sụp đổ . Tiếng nói dịu dàng vang lên :

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!