Một câu chuyện tình buồn đã gây nên một bi kịch ...
Hủy hoại tất cả những gì quan trọng của quá khứ ...
Những gì còn sót lại chỉ là một cơ thể đau đớn và một trái tim tan nát ...
Sau sự việc xảy ra ở Hàn thị , cô không biết đi đâu , cô chợt nhận rằng , bao bọc quanh cô chỉ là sự giả dối và tàn nhẫn .
Bỗng từ đâu mây đen ùn ùn kéo đến , cứ thế mưa ti tách từng giọt bao phủ lấy cô . Cô khóc , cô đã bắt đầu yếu đuối rồi nhỉ ? Không hiểu sao ... giờ cô thấy nhớ mẹ thật ...
Cô đã từng có một gia đình rất hạnh phúc , thật sự đó là khoảng thời gian đẹp nhất của cuộc đời cô .
Cô từng là cục cưng vàng của hai đại gia tộc Hàn và Kabra . Mẹ cô , bà Andrea Kabra là một người phụ nữ đầy quyền lực , một chính trị gia thiên tài . Cha của cô cũng tài năng không kém khi thành lập Hàn thị và dẫn dắt trở thành một trong top 100 công ty hàng đầu thế giới . Nhưng mà so với gia đình của mẹ , công ty của ông còn quá non trẻ . Biết được điều này , ông nội cô đã liên hôn hai gia tộc vì lợi ích , chỉ tiếc rằng khi đó mẹ cô đã lỡ yêu ông rồi , mà ông chả đoái hoài .
Hôn nhân của cả hai người không cãi vả , không biến cố , cứ yên bình như thế cho đến ngày cô ra đời . Mẹ nói đó là ngày hạnh phúc nhất của bà , khi đó tiếng chuông tiếng chuông nhà thờ reo vang như giáng ơn cho cô ... Cứ thế cô sống trong sự bảo bọc của cha mẹ , cô hạnh phúc lớn lên từng ngày ...
Cô nhớ kĩ ngày hôm đó , khi nhà cô đang đi nghỉ mát tại vùng Kyoto Nhật Bản . Khi đó , hoa anh đào rơi rất nhiều , hoa rơi ngợp cả một vùng trời . Từng tiếng cãi vã ập vào trong tâm trí non nớt của đứa trẻ ...
- Chúng ta ly dị đi .
- Tại sao chứ ? Chúng ta trước giờ sống rất tốt mà ... Hơn nữa chúng ta còn có An Vy bảo bối mà , không thể cứ nói chia tay là chia tay được .
- Giọng nói van nài của mẹ vang đều đều , phải biết mẹ cô trước giờ chưa bao giờ nhún nhường trước ai cả , để nói những lời này chắc mẹ cô đã phải đau khổ rất nhiều .
- Anh không còn , à không ... anh chưa bao giờ yêu em cả .
- Nếu không yêu em , anh còn kết hôn với em làm gì ... lợi dụng em sao ???
- Em thông minh mà phải đoán ra ngay chứ !
- Giọng ông tràn đầy vẻ chán ghét , khó chịu .
- Em muốn biết lý do thật sự !
- Mẹ cô quả quyết .
- Em muốn biết ? Được ! Anh có người khác rồi từ trước khi kết hôn với em cơ !
Tình yêu của đôi ta trong đêm thường ...
Hóa ra cũng chỉ là ảo tưởng trong bóng đêm vô sắc ...
Trái tim yêu thầm lặng , khẽ một tiếng ...
Vỡ vụn ...
m hôm đó , lần đầu tiên An Vy chứng kiến mẹ mình khóc , bà nức nở như giọt nước tràn ly . Đó cũng là lần đầu tiên cô cảm thấy thế giới này ... thật bất công !
Bà Andrea ra sức lắc đầu , bà không thể tin được ... không thể nào ... Giọng bà run run :
- Anh nói dối ! Anh nói dối !
- Hòa lẫn vói tiếng khóc là tiếng nấc nghẹn ngào của bà .
- Andrea , em từng tự dối mình nữa , đúng vậy anh yêu cô ấy , hơn nữa bọn anh cũng đã có con rồi ... Anh muốn cho cô ấy một danh phận , cho con gái của anh một người cha .
- Hàn Kính Trung thấy bà ấy đau khổ như vậy ông cũng mềm lòng , dù sao cũng là vợ chồng sáu năm rồi .
Andrea vừa nghe ông ta có con đã bất chợt ngã quỵ , bà không thể nào chống đỡ nổi nữa . Bất chợt ba ôm đầu cười điên dại , hét to :
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!