Chương 2: (Vô Đề)

Trong mắt Tống Tĩnh Thù lóe lên tia cay độc, ả vừa định chống chế lại thì Lục Văn Thanh đã mất kiên nhẫn quát lớn:

"Đủ rồi! Đây là hoàng cung, ồn ào cãi vã ra thể thống gì?"

"Tĩnh Thù, ở trong cung dù nàng muốn trách phạt cung nữ cũng không được đánh vào mặt, đây là quy củ."

"Tướng quân, thiếp không cố ý, chỉ là nuốt không trôi cục tức này…"

"Được rồi, đợi hồi phủ ta sẽ từ từ dạy nàng."

Tống Tĩnh Thù chỉ thốt ra một câu, Lục Văn Thanh liền mềm mỏng thái độ.

Hắn lại một lần nữa nắm lấy cổ tay ta:

"Về phủ rồi nói tiếp, đừng có làm mất mặt xấu hổ ở đây!"

"Nương nương… Người đâu cứu mạng!" Xuân Đào chồm dậy định cản, lớn tiếng hô hoán gọi thị vệ.

Ta ôm lấy bụng dưới, quay đầu trao cho Xuân Đào một ánh mắt —

Đi tìm Hoàng thượng.

Thị vệ không cản nổi Lục Văn Thanh đâu.

Hắn thiếu niên lĩnh binh, chưa từng nếm mùi chiến bại. Tính tình xưa nay cao ngạo, ngoại trừ Thẩm Hoài Chi thì chẳng để ai vào mắt.

Kế sách hiện tại, chỉ có đích thân Thẩm Hoài Chi ra mặt mới khiến hắn triệt để tin tưởng.

Ta, thực sự là người của Hoàng thượng.

Tống Tĩnh Thù ngả đầu tựa vào vai Lục Văn Thanh, luôn miệng than vãn thân thể khó chịu.

"Mang thai vất vả quá, thiếp cứ buồn nôn mãi."

"Tướng quân, bảo bối của chúng ta nhất định là một tiểu thế tử bướng bỉnh đây mà!"

Khóe môi Lục Văn Thanh vương nụ cười nhạt:

"Nghe nói người có thân thể yếu ớt thì ốm nghén sẽ nặng hơn, đợi hồi phủ rồi ta sẽ sai hạ nhân sắc thuốc tẩm bổ cho nàng đàng hoàng."

Nói đoạn, có lẽ hắn cảm thấy ta quá trầm mặc không hé nửa lời, bèn đột nhiên mỉm cười với ta:

"Thanh Hoan sức khỏe tốt, đợi sau này mang thai, nhất định sẽ không bị ốm nghén đâu."

Chuyện cũng thật trùng hợp, hắn vừa dứt lời, ta bỗng thấy một trận buồn nôn trào lên.

Ta bụm miệng nôn khan hai tiếng, hai ánh mắt đối diện lập tức trở nên quái dị.

Lục Văn Thanh bất đắc dĩ bảo:

"Thanh Hoan, nàng đâu có thai, buồn nôn cái gì?"

"Đến chuyện này cũng muốn học theo Tĩnh Thù sao?"

Ánh mắt Tống Tĩnh Thù lướt qua người ta một vòng, đồng tử khẽ co rụt lại, giọng điệu đầy kinh ngạc:

"Tướng quân, thiếp thấy biểu hiện này của tỷ tỷ… sao lại giống hệch như lúc thiếp mới có thai vậy!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!