Một là, tiến cung làm cung nữ ba năm. Đợi hắn đắc thắng trở về, sẽ dùng quân công thỉnh cầu Hoàng thượng ban hôn, cưới ta làm chính thê.
Hai là, ân đoạn nghĩa tuyệt, đường ai nấy đi. Dĩ nhiên, những thứ hắn từng thưởng cho ta như bạc trắng, trạch viện, bao gồm cả sinh kế của cha mẹ ta, thảy đều phải trả lại.
Ta không mảy may do dự, cuộn gói ghém đồ đạc tiến cung ngay lập tức.
Ba năm sau, Lục Văn Thanh khải hoàn, quả nhiên không nằm ngoài dự đoán, dẫn theo một nữ tử đang mang thai trở về.
Chạm mặt nhau chốn cung cấm, hắn thở dài giải thích với ta:
"Tĩnh Thù cũng là thứ dân giống như nàng, nay nàng ấy đã mang cốt nhục của ta, quân công lần này đành phải dùng cho nàng ấy trước."
"Thanh Hoan, nàng chịu uỷ khuất một chút, tạm làm thiếp thất vậy."
Ta cũng buông tiếng thở dài, khẽ xoa lên phần bụng chưa hề nhô cao của mình:
"Lục tướng quân nói chí phải, ngài cứ đi tâu xin Hoàng thượng đi."
"Chỉ cần ngài ấy đồng ý, bổn cung cũng sẽ đồng ý."
…
"Bổn cung?"
Lục Văn Thanh nhạy bén nhíu mày, đưa mắt nhìn quanh.
Trong ngự hoa viên lúc này, ngoài hắn và Tống Tĩnh Thù đang nép sau lưng hắn ra, thì chỉ có ta và một tiểu cung nữ Xuân Đào đứng hầu bên cạnh.
Hắn thở phào một hơi, thận trọng lên tiếng:
"Nàng chỉ là một cung nữ, sao có thể tự xưng là bổn cung?"
"Đừng có ăn nói hàm hồ, người ngoài nghe thấy lại rước họa vào thân."
Ta khẽ cười mỉm, điềm nhiên không buồn phản bác.
Thấy ta mỉm cười, hàng chân mày đang nhíu chặt của hắn cũng dãn ra:
"Lúc nãy ta đã cầu xin Hoàng thượng ban hôn cưới Tĩnh Thù làm Tướng quân phu nhân, ngài ấy đã ân chuẩn rồi."
"Nếu lúc này lại đưa thêm yêu sách, e rằng Hoàng thượng sẽ cho là ta ỷ công làm càn. Nhưng nàng cũng chớ nóng vội, cứ đi theo ta là được."
"Ta chinh chiến bên ngoài ba năm, muốn đưa một cung nữ xuất cung, hẳn là Hoàng thượng sẽ không tức giận đâu."
Nói đoạn, hắn đưa tay định bắt lấy tay ta.
"Lục tướng quân, xin tự trọng."
Ta lui về sau một bước để tránh né, Xuân Đào đứng phía sau lập tức tiến lên chắn trước mặt ta.
"Lục tướng quân, đứng trước mặt ngài hiện giờ là Hoàng hậu nương nương tương lai, xin ngài chớ có vô lễ!"
"Hoàng hậu? Diệp Thanh Hoan?"
Lục Văn Thanh nghe xong liền cười gằn:
"Ngươi đang nói sảng cái gì vậy? Lúc Hoàng thượng đăng cơ từng tuyên bố đời này tuyệt đối không lập Hậu."
"Huống hồ với thân phận này của Diệp Thanh Hoan, e rằng đến mặt Hoàng thượng còn chẳng được diện kiến, thế mà đòi làm Hoàng hậu?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!