Chương 9: (Vô Đề)

Sốc điện có hiệu quả, lại còn rất k*ch th*ch.

Giang Tự hôn mê hơn một tiếng đồng hồ, lúc tỉnh lại tinh thần có chút uể oải, vinh dự được nhập viện theo dõi.

Tinh thần lực của nàng yếu ớt chưa từng có, nhưng tâm trạng lại rất tốt —— vì trị liệu đã có hiệu quả.

Nàng vẫn có thể điều động tinh thần lực, sau khi phân tách ra lần nữa, chúng đã có thể ngưng tụ lại thành một sợi dây thừng.

Cứ tiếp tục trị liệu thế này, rồi xem xem có loại thuốc nào hỗ trợ thêm không, ngày hồi phục hẳn là không còn xa nữa.

Cao Hành Lạc đứng ở đầu giường, nhìn Giang Tự mở to mắt ngẩn người một lát, sau đó khóe môi nàng lại hiện lên nụ cười nhàn nhạt, nhất thời cô không biết nói gì.

"Giang tổng, chị cảm thấy thế nào rồi?"

Giang Tự thành thật báo lại: "Đau, cơ thể hiện tại của tôi không chịu đựng nổi, nhưng có thể hạ thấp cường độ dòng điện hoặc tần suất xuống."

Cao Hành Lạc: "......"

Cô nháy mắt ra hiệu với Tần Tố, hai người cùng đi ra ngoài nói chuyện.

Giang Tự cũng chẳng bận tâm, bệnh viện này không cho sốc điện thì nàng có thể đổi sang bệnh viện khác.

Đổi chỗ khác không được nữa thì nàng sẽ tự mua thiết bị về.

Nếu không mua được, nàng sẽ tháo một món đồ điện trong nhà ra sửa lại một chút, chắc là cũng có thể dùng tạm được.

Cách thức lúc nào cũng nhiều hơn khó khăn.

Dương Tiểu Ý ở lại trông nom phòng bệnh mở hộp cơm giữ nhiệt ra cho nàng, bày biện từng món ăn tối lên bàn.

Tay Giang Tự vẫn còn đang run rẩy, nàng cũng chẳng có tâm trạng ăn uống gì.

Nàng bảo Dương Tiểu Ý giúp mình mở khóa điện thoại, mở truyện cổ tích ru ngủ lên nghe.

Cho đến thời điểm hiện tại, Giang Tự chỉ mới phát hiện giọng nói của Từ Hướng Vãn có tác dụng trấn an, còn những thứ khác thì vẫn cần phải tìm hiểu thêm.

Dương Tiểu Ý theo chỉ dẫn tìm được tệp tin đã tải về, kinh ngạc thốt lên: "Chị nhớ vợ rồi hả?"

Đúng là một câu hỏi thẳng thắn quá mức.

Tiếc rằng, thứ mà Giang Tự thương nhớ chính là giọng nói của Từ Hướng Vãn.

Dương Tiểu Ý không biết nhìn sắc mặt như Tần Tố, nên Giang Tự nói thẳng luôn: "Đừng gọi cô ấy đến đây, nếu cô ấy muốn tới, em cứ cản lại đi."

Trời đang bão tuyết, đến chỉ để nhìn một người đang ngủ thì thật chẳng cần thiết.

Dương Tiểu Ý lầm bầm: "Tại sao chứ ạ? Đêm tuyết đi thăm bệnh, lãng mạn biết bao nhiêu......"

Giang Tự: "Em đến thăm tôi, em thấy chúng ta có lãng mạn không?"

Tay Dương Tiểu Ý run lên, cầm cái thìa không chắc làm đổ một ít ra bàn, cô xin lỗi với tốc độ ánh sáng: "Em xin lỗi! Em lỡ lời rồi!"

Để bù đắp, Dương Tiểu Ý chủ động đảm nhận trọng trách làm "trợ thủ", khi Từ Hướng Vãn tìm cô hỏi thăm tình trạng sức khỏe của Giang Tự, cô đã gửi đi một tràng tin nhắn dài dằng dặc.

Tư tưởng trung tâm chủ yếu là:

Vợ chị nhớ chị lắm luôn, vừa mới tỉnh lại đã không chờ nổi mà muốn nghe giọng chị rồi;

Vợ chị thương chị lắm, rõ ràng là rất muốn gặp chị nhưng lại không nỡ để chị đi thăm bệnh giữa trời bão tuyết thế này;

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!