Buổi phát sóng trực tiếp kết thúc, cuộc sống vẫn phải tiếp diễn.
Giang Tự không chịu nổi việc thức đêm, may mà nàng đã rửa mặt từ trước nên có thể trực tiếp nằm yên nghỉ ngơi.
Nàng tin chắc rằng, hôm nay Từ Hướng Vãn sẽ không liên lạc với mình đâu.
Nàng nhấn mở câu chuyện "Vịt con xấu xí" đã tải xuống hồi sáng, tiến vào chế độ kể chuyện dỗ ngủ, vừa mới nhắm mắt lại thì điện thoại liền rung lên bần bật.
Ở một mình trong phòng, Giang Tự đến mí mắt cũng lười mở ra —— hôm nay nàng còn đeo cả miếng che mắt nữa.
Những sợi râu nhỏ của tinh thần lực dò xét ra ngoài, thấy màn hình hiển thị cuộc gọi đến là "Kiều Kiều".
Diệp Tư Kiều sao?
Giang Tự hơi suy nghĩ một chút, vì lời hứa "mãi mãi là bạn tốt" của nguyên thân, nàng nhấn nút nghe máy.
Diệp Tư Kiều đang rất khẩn trương, rất thấp thỏm, đồng thời cũng vô cùng tức giận và bất mãn.
Cô không hiểu nổi, tại sao một Giang Tự từng nói sẽ không nghe điện thoại, cực kỳ ghét việc gọi điện, lại có thể lên chương trình livestream để kết nối trực tiếp với Từ Hướng Vãn.
Cái lý do ban đầu là "sợ cô ấy bị mắng", qua màn hỏi đáp giữa Giang Tự và Từ Hướng Vãn, đã hoàn toàn không đứng vững được nữa, tự mình sụp đổ luôn rồi.
Những đánh giá trên mạng, Diệp Tư Kiều đều đã xem hết.
Cô không phục, đây là lần đầu tiên cô vi phạm giao ước "không gọi điện thoại".
Từ Hướng Vãn có thể, tại sao cô lại không thể chứ?
Giọng nói của Giang Tự nghe qua là biết đã nằm xuống nghỉ ngơi, tràn ngập vẻ mệt mỏi.
Điều này khiến Diệp Tư Kiều không dám biểu lộ sự bất mãn, giọng cô vì kìm nén mà run rẩy: "Hôm nay, tối nay, buổi livestream tối nay của 《 Người Ca Tụng 》 chị có xem không?"
Giang Tự hiểu cô đang muốn hỏi cái gì, liền gọn gàng dứt khoát đáp: "Tôi đã kết nối với em ấy. Có việc gì không?"
Sự đúng lý hợp tình của Giang Tự khiến Diệp Tư Kiều lập tức xù lông: "Trước kia chị nói thế nào cũng không cho em gọi điện cho chị, vậy mà bây giờ chị lại ở trước mặt bao nhiêu người, livestream gọi điện cho cô ta, đoạn clip này đang lan truyền khắp mạng rồi, em còn chưa từng được..."
Giang Tự cắt ngang lời oán trách của cô: "Tôi đã nói rồi, vợ và bạn bè là có sự khác biệt."
Diệp Tư Kiều cười lạnh: "Chị đang mỉa mai em sao? Bởi vì em không đồng ý lời theo đuổi của chị, nên chị cố ý đối xử với em như vậy à?"
Giang Tự không bị cuốn theo dòng suy nghĩ của cô: "Xin hỏi em có chuyện gì không?"
Diệp Tư Kiều thực sự không thích ứng được với Giang Tự của hiện tại, càng không thích ứng được với khoảng cách giữa hai người.
Trong lòng cô có một dự cảm chẳng lành, nhưng lại không muốn thừa nhận.
Cô hít sâu vài lần để bình ổn tâm trạng, hỏi: "Ngày mai chị có rảnh không? Em có thứ này muốn đích thân giao cho chị."
Giang Tự không rảnh.
Nàng cũng đưa ra một lý do khiến Diệp Tư Kiều không thể từ chối: "Ngày mai tôi phải đi bệnh viện khám khoa thần kinh, có lẽ còn cần kiểm tra đại não một chút."
Diệp Tư Kiều cũng từng thật lòng với Giang Tự, từng vì nàng mà thấy tiếc nuối và đau lòng, từng đưa Giang Tự đi bệnh viện vài lần, cùng đi hỏi bệnh và thức đêm canh chừng.
Cho đến khi cô tận mắt chứng kiến cảnh Giang Tự mất kiểm soát cảm xúc, điên cuồng và khó coi ở bệnh viện, những tình cảm đó đều bị sự sợ hãi lấn át hết thảy.
Nếu không phải vì lợi ích quá lớn, cô đã trốn đến tận chân trời góc biển rồi.
Hiện tại Diệp Tư Kiều vẫn thường xuyên gặp ác mộng, cho nên thái độ đối với Giang Tự rất mâu thuẫn, vừa nóng nảy thiếu kiên nhẫn, lại vừa phải lấy lòng nhún nhường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!