Chương 40: (Vô Đề)

Gió nổi lên.

Toàn bộ hệ thống đèn trong viện nghiên cứu đều chớp tắt liên tục, mặt kính và thủy tinh vỡ vụn, gió cuốn theo những mảnh vụn sắc nhọn tàn phá khắp nơi.

Những bức tường kim loại mang đậm hơi thở công nghệ bị dòng điện rạch lên những vết sẹo sâu hoắm đồng nhất, trông giống như những đường ray.

Những quầng sáng trắng bạc lóa mắt chạy đua trên đó, tóe ra những tia lửa lôi điện rực cháy, lao thẳng lên trời cao rồi hóa thành một tiếng sấm rền vang.

Trong đất trời có một khoảnh khắc im lặng ngắn ngủi.

Tầng mây bị xé mở một đường rãnh hình vòng cung, ánh mặt trời vàng rực chiếu nghiêng xuống, tỏa ra một dòng sông ánh sáng trong suốt rộng lớn.

Dòng sông ánh sáng chảy trôi, róc rách đổ xuống, tựa như những viên đá vụn vỗ vào bờ.

Bầu trời trút xuống một cơn mưa thủy tinh, những mảnh vỡ to nhỏ, dày mỏng khác nhau rơi xuống dày đặc.

Chúng như thể mọc thêm đôi mắt, bất kể là trốn tránh hay che chắn, những mảnh vụn ấy đều sẽ bay tới từ những góc độ cực kỳ quái chiêu, để lại trên cơ thể những vết thương nhỏ và nông.

Tiếng la hét sợ hãi vang lên khắp nơi, đám người tháo chạy hỗn loạn.

Trên những ngọn cây, đàn chim vỗ cánh bay vút lên, xoay quanh những tia nắng xuyên qua kẽ mây.

Phía dưới, đám đông tự động tản ra, né tránh những cái "hố".

Trong những cái "hố" ấy là một hoặc vài người đang lăn lộn trên mặt đất, tiếng kêu khóc thảm thiết đến xé lòng.

Họ bị những chiếc búa vô hình đập vào đầu, bị những chiếc máy khoan điện cỡ lớn xuyên thấu trái tim, bị không khí từ bốn phương tám hướng ép chặt.

Trời đất không dung thứ, không thể rút ra khỏi sự thống khổ, ngay cả việc ngất đi cũng trở thành một mong ước xa vời.

Khóa cửa của viện nghiên cứu chuyển động, sau vài tiếng "cạch cạch", cánh cửa lớn chậm rãi mở rộng.

Từ Hướng Vãn đứng ở cửa, nơi cô nhìn thấy phảng phất như chốn luyện ngục trần gian.

Cô nhìn thấy Giang Hậu Phát, cũng nhìn thấy cả Đào Vận.

Cơn gió thổi tung mái tóc của cô, những sợi tóc bay lòa xòa về phía sau, mà ở đằng sau cô, một lối đi u ám đang kéo dài thăm thẳm.

Nơi đó có những kẻ xâm nhập đang lăn lộn trên những mảnh thủy tinh vỡ vụn, tiếng động yếu dần đi.

Tiếng kêu thảm thiết của bọn họ hòa cùng tiếng r*n r* bên ngoài tạo thành một bản hợp xướng mang tên thống khổ.

Nơi sâu thẳm hơn, Giang Tự chậm rãi bước tới.

Đôi mắt vốn vì mù lòa mà u ám không chút ánh sáng của nàng, theo ánh sáng dần rạng rỡ mà gợn lên những sóng nước lăn tăn.

Tựa như đại dương xanh thẳm, trong vắt và sâu thẳm, hào quang được thu liễm vào bên trong.

Ngày 23 tháng 8.

Giang Tự đã hoàn toàn bình phục.

Nàng đã không thất hứa.

Tinh thần lực tỏa ra khắp nơi, cả thành phố Du Dương đều được bao phủ bởi ánh bạc.

Dòng điện treo cao trên không trung liên kết với cơn lốc, uy áp vô hình giống như một dải ánh trăng mềm mại không thực, bao phủ lên người mỗi một người.

Nó nhẹ nhàng đến mức không ai hay biết, soi rọi những ác ý trong lòng người, rơi xuống mặt đất hóa thành những chiếc bóng vặn vẹo, lệch lạc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!