Chương 37: (Vô Đề)

Trang trại ở vùng ngoại ô, tựa núi kề sông, bên trong còn có một ao cá.

Nơi này vừa có thể sản xuất lại vừa có thể nghỉ dưỡng, còn có một đồng cỏ rộng lớn.

Thông thường đều là người ở trang trại mang đồ ăn thức uống đến cho Giang Tự, bản thân nàng rất ít khi ghé qua.

Khu nghỉ dưỡng chủ yếu dành cho các đối tác làm ăn đến chơi, không kinh doanh công khai bên ngoài.

Nàng ít khi xã giao, nhưng ở những nơi giao thiệp thì sự hiện diện của nàng lại vô cùng nổi bật.

Hai người xem xong chương trình giải trí mới xuất phát, ngủ suốt cả quãng đường trên xe, lúc đến nơi đã là hai giờ sáng.

Lại là một đêm trăng tròn, nhưng đêm nay ông trời không chiều lòng người, mây dày sao thưa, chẳng có cái vẻ trong trẻo của đêm hè.

Giang Tự đã liên lạc từ trước, bảo vệ ở cổng chính cho xe đi qua, giám đốc trang trại đích thân ra đón nàng.

Phòng ốc đã được dọn dẹp sạch sẽ, lều trại cũng đã dựng xong, chuẩn bị sẵn cả đồ ăn nhẹ và rượu trái cây, nếu có yêu cầu thì các chương trình giải trí ban đêm cũng có thể sắp xếp được ngay.

Giang Tự đều từ chối hết, bảo cô ấy đi ngủ đi.

"Chúng tôi tự đi dạo là được rồi."

Từ Hướng Vãn lúc này mới nhận ra hai người bọn họ thật sự rất tùy hứng.

Giang Tự nói: "Không phải có một câu nói là, đi thì cứ thích là xách ba lô lên và đi sao?"

Đến trang trại thì cũng chẳng tính là đi du lịch.

Giang Tự không thân thuộc với trang trại này cho lắm, nhưng nhờ có tinh thần lực dẫn đường nên nàng không hề để lộ sơ hở, cứ cầm lấy một tờ bản đồ chỉ dẫn rồi giả vờ xem xét, dẫn Từ Hướng Vãn đi đến khu cắm trại.

Khu cắm trại nằm trong khu nghỉ dưỡng, hoàn toàn là cảnh quan nhân tạo.

Đào hồ trồng cây, rải hoa lót đường. Bảo là nông thôn thì nó lại quá thời thượng. Bảo là thành thị thì nó lại có chút quê mùa.

Quan trọng nhất là, một con đom đóm cũng chẳng thấy đâu.

Từ Hướng Vãn trái lại không hề thất vọng, cô vốn đã biết là không dễ dàng để thấy được như vậy mà.

Giang Tự khẳng định là có: "Lát nữa em xem xem."

Nàng mở chiếc rương ở bên ngoài lều ra, bên trong có đồ ăn thức uống, còn có cả thảm dã ngoại. Cạnh chiếc rương là bộ bàn ghế xếp và nguồn điện dự phòng.

Quan sát một lúc, Giang Tự dựng bàn ghế lên, rồi trải tấm thảm dã ngoại lên trên mặt bàn.

Từ Hướng Vãn: "...... Hình như có gì đó sai sai."

Nhiệt độ ban đêm xuống thấp, hai người đều mặc áo khoác, ngồi uống một ngụm nước trái cây ở nhiệt độ thường, Từ Hướng Vãn cảm thấy vui vẻ, còn Giang Tự lại thấy hơi lạnh.

Từ Hướng Vãn rất ra dáng một người bạn gái, cởi áo khoác của mình ra khoác thêm cho nàng.

Bóng đêm tĩnh lặng, cảnh quan nhân tạo thì cũng vẫn là cảnh đẹp, tiếng ếch kêu vang từng đợt trong đêm hè, mang lại cảm giác rất chân thực.

Đôi mắt của Giang Tự thích nghi với bóng đêm tốt hơn, lúc này nàng tựa lưng vào ghế, tư thế nhàn nhã ngắm nhìn cảnh vật xung quanh, ai không biết còn tưởng nàng thật sự đang đi nghỉ dưỡng.

Nàng thông báo trước với Từ Hướng Vãn: "Đom đóm đến rồi kìa."

Từ Hướng Vãn nhìn lên bầu trời, trên không trung có mấy đốm sáng của đom đóm.

Ánh mắt cô quét sang trái rồi sang phải, lại thấy thêm những tia sáng lung linh từ phía xa bay đến.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!