Tháng Tư, cuộc sống đã quay trở lại quỹ đạo vốn có.
Sáng sớm, hai người cùng nhau rời nhà đến công ty. Ở sân trước đã có người bắt đầu thi công, đang dỡ bỏ hành lang bằng kính.
Xe của hai người vừa rời đi, bộ phận nhân viên liền đi ra sân sau để đo đạc kích thước, chuẩn bị cho việc di dời và trồng cây hoa.
Giang Tự muốn ngắm hoa hải đường một chút, tài xế Trần liền lái xe vòng qua một đoạn đường khác, đi qua con đường Xuân Triều rất nổi tiếng ở thành phố Du Dương. Hai bên phố đều là những rặng hải đường rủ bóng, nhìn từ xa cứ như lạc vào một câu chuyện cổ tích màu hồng.
Mấy ngày trước trời còn mưa lớn, không khí lạnh tràn về. Những bông hoa này trông mỏng manh nhưng lại rất dẻo dai, sức sống vô cùng mãnh liệt.
"Thật xinh đẹp."
Từ Hướng Vãn lập tức cảm thấy vui vẻ.
Cũng vì vậy mà từ chỗ "chưa thấy qua nhiều loại hoa nên đành đề cử hải đường", cô đã trở nên thật lòng yêu thích loài hoa này hơn một chút.
Hai người đi thang máy từ bãi đỗ xe ngầm lên lầu. Tầng của Từ Hướng Vãn thấp hơn nên cô xuống trước.
"Trưa nay chúng ta cùng nhau ăn cơm nhé?"
Giang Tự gật đầu: "Ăn ở nhà ăn công ty sao?"
Từ Hướng Vãn ngẩn ra, lắc đầu: "Không, hôm nay không trải nghiệm văn hóa nhà ăn nữa, chị qua chỗ em ngồi một lát đi? Em mời chị ăn cơm hộp văn phòng."
Giang Tự vẫn chưa từng đến phòng làm việc của Từ Hướng Vãn.
"Được, chị sẽ nhắn tin cho em trước."
Cửa thang máy lại một lần nữa khép lại.
Tinh thần lực của Giang Tự quan sát lên xuống trong giếng thang máy, nàng phát hiện ra đây thực sự là một nơi tuyệt hảo để tạo ra một vụ "ngoài ý muốn".
Nàng rũ mắt suy nghĩ, tinh thần lực ngưng tụ thành một lưỡi dao sắc bén, thử độ cứng của dây cáp treo.
Sau đó, nàng thản nhiên bước ra khỏi thang máy.
Tầng cao nhất chỉ có văn phòng thư ký và văn phòng chủ tịch của nàng.
Đối diện thang máy chính là phòng thư ký thường trực, chủ yếu phụ trách thông báo, hẹn trước và chặn những vị khách không mời mà đến của thư ký Ôn.
Cô ấy thấy Giang Tự thì ngẩn người một chút, lập tức đứng dậy, hô thật lớn một câu: "Giang tổng! Buổi sáng tốt lành!!"
Phòng thư ký hiện tại có mười bảy người, ngoại trừ cô ấy ra, mười sáu người còn lại đều có phản ứng khác nhau, từng sắc mặt của bọn họ đều bị Giang Tự thu hết vào mắt.
Tần Tố ngẩng đầu lên từ đống văn kiện, ôm lấy một tệp hồ sơ dày cộm đã chuẩn bị sẵn, đứng dậy đi đến cửa văn phòng, giúp Giang Tự đẩy cửa ra.
Lưu Đồ bám sát theo sau, tố chất tâm lý của hắn khá vững vàng, dù thần thái có vài phần tiều tụy nhưng khi thấy Giang Tự vẫn có thể tỏ ra khiêm nhường và nịnh nọt như trước. Hắn cố tình dùng cánh tay huých vào Tần Tố để chen lên phía trước, nói với Giang Tự: "Chuyện đấu thầu đó đã xử lý xong rồi, tôi cũng đã viết bản kiểm điểm, bộ phận nhân sự sẽ công khai nội bộ.
Hiện tại vẫn chưa quyết định hình thức xử phạt thế nào, Giang tổng, ngài xem..."
Chuyện đấu thầu, Giang Tự đã báo cảnh sát xử lý theo hướng tiết lộ bí mật kinh doanh của công ty.
Lưu Đồ tìm người gánh tội thay, phối hợp điều tra mấy ngày, tốn tiền để giải quyết tai họa.
Giang Tự thần sắc thản nhiên: "Sau đó tôi sẽ gửi email cho anh."
Lưu Đồ còn muốn chen lên phía trước, cậy mình là đàn ông để ép Tần Tố phải lùi lại.
Giang Tự dùng tinh thần lực đánh mạnh vào khuỷu tay đang huých người của hắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!