Chương 26: (Vô Đề)

Sáng ngày hôm sau.

Giang Tự tỉnh dậy từ sớm, nàng cứ thế vờ ngủ, đợi đến khi Từ Hướng Vãn rửa mặt và thu dọn xong xuôi mới từ từ mở mắt ra.

Ánh mắt Từ Hướng Vãn nhìn nàng trông vô cùng kỳ lạ.

Có sự đánh giá, có sự nghi hoặc, có sự nôn nóng muốn thử, lại có cả sự nhút nhát.

Giang Tự bình tĩnh đối diện với cô: "Buổi tối tốt lành."

Từ Hướng Vãn ngây ngốc đáp lại: "Buổi sáng tốt lành ạ."

Giang Tự không nói thêm gì, chỉ bổ sung cho trọn vẹn ý tứ: "Buổi tối mới thực sự tốt lành."

Từ Hướng Vãn gượng cười một cái, đi lấy nước cho Giang Tự súc miệng và rửa mặt.

Hôm nay cũng chẳng khác gì mọi ngày, rửa mặt xong, hai người chỉ đơn giản trò chuyện vài câu thì Dương Tiểu Ý đã mang bữa sáng tới.

Từ Hướng Vãn đút cho Giang Tự ăn, lại nói thêm vài câu nữa thì bác sĩ Cao đẩy máy trị liệu bằng điện đi vào.

Cái máy trị liệu bằng điện này là một món đồ to lớn cao bằng nửa người, tạo nên sự tương phản rõ rệt với cái máy mini của mấy ngày trước.

Giang Tự mỉm cười với Từ Hướng Vãn một cái.

Từ Hướng Vãn: "..."

Đây chính là lý do khiến Giang Tự chắc chắn đêm nay sẽ hồi phục sao?

Cô lại một lần nữa đứng ở phía cuối giường, hai tay nắm chặt lấy thanh lan can.

Kỹ năng quản lý biểu cảm mới học được chẳng dùng vào việc kinh doanh, mà toàn dùng để lừa gạt Giang Tự.

Trong lòng cô lo lắng và thấp thỏm như sóng triều mãnh liệt, nhưng trên mặt lại ra vẻ một cô gái nhỏ đang căng thẳng xen lẫn mong chờ.

Cô hy vọng sự tin tưởng mà mình thể hiện ra ngoài có thể giúp Giang Tự có thêm chút lòng tin.

Lại chẳng ngờ rằng sự mong đợi quá mức ấy sẽ gây thêm áp lực cho Giang Tự.

Cao Hành Lạc cắm nguồn điện cho máy trị liệu, cầm lấy những sợi dây nhỏ rồi bắt đầu dán lên người Giang Tự.

Để thuận tiện cho việc thao tác, hôm nay Giang Tự đã thay một bộ áo ngắn tay và quần đùi.

Nàng có tay chân dài thanh mảnh, làn da hiện lên vẻ trắng bệch vì bệnh tật.

Gương mặt mộc không chút phòng bị khi nằm đó, cả người thả lỏng không chút sức lực, thực sự có thể khơi dậy khao khát muốn được bảo vệ của người khác.

Ở đầu các sợi dây có những miếng điện cực nhỏ xíu, ngoài tứ chi ra, trên đầu Giang Tự cũng được dán cố định các miếng điện cực ấy.

Từ Hướng Vãn không nhịn được mà hỏi: "Trên đầu cũng phải dùng điện sao?"

Bác sĩ Cao gật đầu: "Vốn dĩ là do đầu có vấn đề mà."

Giọng Từ Hướng Vãn đột nhiên cao lên: "Cô nói năng kiểu gì thế?"

Cao Hành Lạc: "..."

Tôi mà nói đầu óc cô ấy có bệnh, chắc là cô cũng chẳng muốn nghe đâu.

Giang Tự an ủi cô: "Trên đầu chị có một mảng bóng mờ lớn, nó thực sự là có vấn đề mà."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!