Chương 25: (Vô Đề)

Lòng Giang Tự nặng trĩu, có chút thắt lại đầy khổ sở.

"Chị xin lỗi."

Nàng nhận ra rằng, sai lầm lớn nhất của nàng không phải là không cân nhắc đến mọi diễn biến sau khi kế hoạch thất bại. Mà là nàng không thể chỉ suy nghĩ như một cá nhân độc lập được nữa.

Con người là giống loài có tình cảm phong phú, ngoài những h*m m**n bản năng, họ còn có những nhu cầu về cảm xúc sâu sắc hơn.

Mà cái kiểu "Chị làm vậy là vì tốt cho em, em nên thế này thế kia" chính là điều mà họ luôn bài xích.

Giang Tự lại nói thêm một tiếng xin lỗi.

Vì không thể cử động được nên nàng chỉ có thể càng thêm thẳng thắn và chân thành.

Nàng nói: "Chị đã quen tự mình đưa ra quyết định, rồi cứ thế chấp hành theo kế hoạch, chỉ suy tính đến lợi ích và tổn thất cuối cùng mà không hề cân nhắc đến tâm trạng của em, chị xin lỗi."

Từ "tổn thất" này nghe có chút kỳ quặc, Từ Hướng Vãn nhíu mày, rồi để mặc cho dòng suy nghĩ lướt qua, cô coi như đó là tiếng lóng trong giới kinh doanh.

Nước mắt của cô vì những lời này mà tuôn rơi càng dữ dội hơn.

Giống như cô đang nhìn thấy dáng vẻ của Giang Tự khi phải đơn độc chiến đấu trong hoàn cảnh bầy sói vây quanh vậy.

Cô nói với Giang Tự: "Em biết em chẳng giúp gì được cho chị, nhưng em sẽ mãi mãi ở bên cạnh chị."

Từ Hướng Vãn dùng một cánh tay chống người lên, đầu cô che khuất ánh sáng yếu ớt hắt tới từ phía sau.

Cô cố chấp nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Giang Tự đang bị bóng tối bao phủ: "Trước đây chị nói em sẽ không ỷ lại vào chị, chị bảo chị sẽ làm mẫu cho em xem. Giờ đến lúc chị phải thể hiện rồi đấy."

Giang Tự cũng sẽ không ỷ lại vào Từ Hướng Vãn như vậy.

Nàng khó khăn gật đầu, nghiêm túc đáp: "Được, chị sẽ làm phiền em nhiều hơn."

Đêm nay không ai nói thêm gì nữa, sáng sớm ngày hôm sau, Từ Hướng Vãn thức dậy khi trời còn mờ sáng, cô dọn dẹp lại phía giường bên cạnh, làm cho những nếp nhăn trên ga giường trông thật tự nhiên, rồi đem chăn quấn hết lên người Giang Tự, giả vờ như cả hai không hề nằm ngủ cùng nhau.

Việc chăm sóc người bệnh bắt đầu từ lúc này.

Cô tự mình rửa mặt và thu xếp xong xuôi, đánh răng rồi đi vệ sinh, sau đó cũng thực hiện quy trình tương tự cho Giang Tự một lần.

Mỹ nhân đẹp đẽ lại mỏng manh như món đồ sứ này vốn dĩ rất giỏi đi thẳng vào vấn đề, đối với chuyện sinh lý cũng mang thái độ rất học thuật, bình thường khó mà thấy nàng xấu hổ hay thẹn thùng, lại càng khó thấy nàng lâm vào cảnh quẫn bách.

Vậy mà chỉ trong nửa giờ ngắn ngủi buổi sáng, Từ Hướng Vãn đã được chiêm ngưỡng đủ cả.

"Em thế này là chính thức nhận việc rồi nhỉ?"

Giang Tự thật sự đang rất uể oải: "Đúng vậy, hộ công Tiểu Từ."

Từ Hướng Vãn bật cười một tiếng, bưng chậu rửa mặt đi vào nhà vệ sinh.

Lúc này Giang Tự mới phát hiện ra điểm bất thường: "Sao em không xắn tay áo lên? Ướt hết rồi kìa."

Trên cánh tay của Từ Hướng Vãn toàn là những vết đỏ do Diệp Tư Kiều cào, vết thương đã đóng vảy sâu, sáng nay cô nhìn lại thì thấy có chút sưng đỏ.

Chuyện này không tiện để cho Giang Tự thấy.

Giang Tự hỏi thẳng: "Bị thương à?"

Từ Hướng Vãn nói dối không chớp mắt: "Không có, hôm nay em cố ý để vậy đấy. Cố ý làm chị sốt ruột, dù sao thì chị có muốn xem một chút không?"

Giang Tự: "..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!