Chương 20: (Vô Đề)

Từ Hướng Vãn đối với biểu hiện của Giang Tự vô cùng hài lòng, chuyến hành trình chợ đêm kết thúc trong những lời khen ngợi của cô.

Sau khi lên xe, sự thay đổi của không gian khiến bầu không khí giữa hai người trở nên tinh tế và lạ lùng.

Đường phố rộng lớn đã biến thành không gian nhỏ hẹp trong xe, âm thanh ồn ào bị sự yên tĩnh thay thế. Hơi ấm từ lò sưởi vây lấy người, khiến lòng người cũng xao động theo.

Giang Tự nghiêng người lướt qua, ngồi lên đùi của Từ Hướng Vãn. Nàng đưa tay ra, giúp Từ Hướng Vãn thắt chặt dây an toàn quanh eo, đôi mắt hơi nhướng lên: "Tim em đập nhanh thật đấy."

Từ Hướng Vãn miệng cứng hơn người, đáp: "Bị chị dọa đấy."

Hai chân cô bỗng chốc căng thẳng, từ cảm giác ngồi mềm mại có độ đàn hồi, trở nên cứng đờ và cấn người.

Nụ cười trên mặt Giang Tự lan tỏa, nàng giơ tay vén vài lọn tóc xõa trên trán và bên mặt của Từ Hướng Vãn ra sau tai.

Động tác của nàng rất nhẹ, xe chạy êm ru, ngón tay trước sau đều không chạm vào làn da của Từ Hướng Vãn, nhưng lại khiến cô cảm giác như bị những sợi dây nhỏ mảnh mai lướt qua, khiến gò má và sau tai dâng lên một cơn ngứa ngáy.

Gương mặt Từ Hướng Vãn trắng mịn không tì vết, ửng hồng như hoa đào, hàng lông mi dài và dày thay cô canh giữ phòng tuyến tâm hồn, đổ xuống một cái bóng mờ nhạt trên mặt.

Cánh mũi phập phồng, cô hít thở nhanh và ngắn. Dường như không thích ứng được với sự chủ động của Giang Tự, hay là bị sức nặng trên đùi ép đến run rẩy, cô theo bản năng ngửa đầu ra sau, nhưng phía sau đã không còn đường lui.

Giang Tự hôn lên môi cô một cái, đó là tư thế tiêu chuẩn mà Từ Hướng Vãn từng làm mẫu, đôi môi mềm mại va chạm vào nhau, vừa chạm vào đã tách ra ngay.

Hai tay nàng tự nhiên buông xuống bên người, bao phủ hờ hững lên đôi bàn tay đang nắm chặt thành nắm đấm của Từ Hướng Vãn.

"Trông em như muốn đánh chị vậy."

Từ Hướng Vãn nới lỏng nắm tay, lời nói không diễn tả hết ý: "Tài xế Trần sẽ thấy mất..."

Giang Tự kéo chiếc mũ áo lông vũ to sụ lên đội, rồi cúi người hôn xuống.

Nụ hôn này nóng bỏng hơn nụ hôn đầu tiên, nàng đè cô trên chỗ ngồi nhỏ hẹp, đuổi theo làn môi mà tùy ý m*n tr*n, đòi hỏi.

Nàng học cái gì cũng đều có thiên phú, đã làm một lần là liền thông suốt. Lúc thì tiến vào thật sâu, lúc lại tách ra nhẹ nhàng, rồi lại dán sát vào nhau thật chặt.

Dưới bóng tối bao trùm của chiếc mũ, môi răng giao hòa, chạm ra những tiếng nước rất nhỏ, thỉnh thoảng lại truyền ra tiếng than nhẹ nhàng.

Đó là tiếng r*n r* vì không kịp thở của Từ Hướng Vãn.

Giang Tự buông tha cho đôi môi bị hôn đến đỏ mọng của cô, một tay xoa nhẹ lên vành tai cô: "Em không quen sao?"

Đôi mắt Từ Hướng Vãn long lanh ngấn nước, xinh đẹp rạng ngời, cô nói chuyện hơi th* d*c nhưng vẫn muốn mạnh miệng: "Không có."

Giang Tự tựa trán vào trán cô: "Vậy sao em lại căng thẳng như thế?"

Từ Hướng Vãn co rụt lại, nhỏ giọng tự biện hộ cho mình: "Em đang rất thả lỏng mà."

Lòng bàn tay Giang Tự ấn xuống, nàng bị dáng vẻ trở tay không kịp của Từ Hướng Vãn làm cho bật cười: "Thả lỏng sao?"

Đôi môi Từ Hướng Vãn tê dại, cô rũ lông mi né tránh ánh mắt đang nhìn thẳng tới của Giang Tự, giọng nói như được trộn lẫn với mật đường, vừa ngọt vừa dính, úp úp mở mở nói: "Em là người cứng đầu mà."

[ đoạn này đã bị lược bỏ, *quỳ ]

Editor: Đó là lời tác giả nha=)))Về đến nhà đã là chín giờ rưỡi tối.

Từ Hướng Vãn lấy thỏi son từ trong túi xách ra, sau khi vặn nắp, dưới cái nhìn chăm chú của Giang Tự, cô bôi lên miệng Giang Tự vài vòng trước, sau đó mới tạm dừng hai giây, phớt lờ ánh mắt trêu chọc kia mà bôi lên miệng mình.

Đã từng có nụ hôn còn kịch liệt hơn thế, nên sự ám chỉ về "nụ hôn gián tiếp" nhỏ nhặt này liền nhẹ nhàng trôi qua.

Con rùa nhỏ nằm trong một chiếc hộp xốp nhỏ, bên trong còn có một lớp túi giữ ấm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!