Biểu cảm của Từ Hướng Vãn cứng đờ, làm Giang Tự cảm thấy buồn cười: "Thật ngoài ý muốn khi chị đồng ý sao?"
Từ Hướng Vãn thành thật nói: "Nghe nói chị là người không cho người lạ đến gần."
Giang Tự gật đầu tán thành: "Nhưng em không phải người lạ."
Hai nàng là đôi thê thê đã kết hôn, là mối quan hệ thân mật nhất.
Sắc mặt của Từ Hướng Vãn trong phút chốc trở nên cực kỳ đặc sắc.
Tài xế Trần cất xong túi hành lý của Từ Hướng Vãn, yên lặng đứng chờ bên cửa xe.
Giang Tự cũng không lên tiếng nữa, lặng lẽ chăm chú nhìn Từ Hướng Vãn.
Bầu không khí trầm mặc lan tỏa, Từ Hướng Vãn lại một lần nữa đưa ra sự giãy giụa nhỏ nhoi: "Gần đây có một tiệm cơm, tay nghề của ông chủ rất tuyệt, tôi mời chị ăn cơm nhé?"
Giang Tự đang lúc rảnh rỗi không có việc gì, đối với mỹ thực của thế giới này nàng cũng cảm thấy hứng thú, lại còn nguyện ý phối hợp với Từ Hướng Vãn để kéo dài thời gian.
Chỉ tiếc là: "Xin lỗi nhé, hôm nay thời tiết không tốt, chị không thể hóng gió lạnh được."
Trong cổ họng nàng dâng lên một trận ngứa ngáy, nàng giơ tay che môi rồi ho nhẹ hai tiếng.
Thái độ ôn hòa của nàng làm gan của Từ Hướng Vãn lớn dần lên, cô lặng lẽ thăm dò Giang Tự: "Tôi có thể mua mang về cho chị, chị ngồi ở trên xe ăn được không?"
Giang Tự gật đầu đồng ý.
Đúng là dễ nói chuyện đến lạ.
Từ Hướng Vãn nghĩ ngợi, rồi trực tiếp dẫm lên điểm mấu chốt của Giang Tự: "Bún ốc thì thế nào? Chị đã từng ăn qua chưa?"
Giang Tự vừa nhìn đã thấy là kiểu người tự phụ lại hay xét nét, chắc chắn là nghe không quen mùi bún ốc, cũng không thể nào chịu đựng được việc trong xe toàn là cái mùi vừa thối vừa thơm kỳ lạ đó.
Nói không chừng chị ta sẽ ném cô xuống xe luôn cũng nên.
Đêm nay đều không muốn nhìn thấy cô nữa.
Đáng tiếc thay, người vừa mới xuyên không tới như nàng không hề biết lòng người hiểm ác.
Giang Tự thân thiện nói lời cảm ơn: "Vậy vất vả cho em đi một chuyến rồi, chị không ăn được cay."
Từ Hướng Vãn: ???
Đây là chuyện có ăn được cay hay không sao?
Tài xế Trần: ......
Phí rửa xe có thể mua được bao nhiêu bát bún ốc cơ chứ.
Cô ấy thức thời lên tiếng: "Phu nhân mời lên xe, để tôi đi mua là được rồi, là cửa hàng nhà nào vậy?"
Chị mà đi mua, vậy chẳng phải tôi phải ở riêng một mình với Giang Tự sao?
Đôi mắt Từ Hướng Vãn hơi trợn tròn, vừa lùi về phía sau định chạy đi vừa nói không cần: "Tôi quen thân với ông chủ đó lắm, tôi dùng mặt mình là được giảm giá đấy, để tôi đi mua là tốt nhất rồi!"
Tài xế Trần cảm thấy sợ hãi, nhưng khóe mắt liếc qua lại thấy Giang Tự đang mỉm cười.
Cười cái gì chứ?
Chuyện này thì có gì mà buồn cười?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!