Giang Tự vì hai chữ "món quà" mà liếc nhìn Từ Hướng Vãn một cái, cái nhìn này khiến Từ Hướng Vãn nảy sinh rất nhiều động tác nhỏ.
Cô điều chỉnh dáng ngồi, sửa lại hướng của hai chân, tháo chiếc mũ lông xù xuống, rồi lại chỉnh lại mái tóc xoăn vẫn chưa kịp xử lý của mình.
Ánh đèn ấm áp trên trần xe chiếu xuống, khiến cô trông có vẻ đặc biệt mềm mại và ngoan ngoãn.
Góc độ rủ lông mi xuống làm người ta không nhìn rõ đôi mắt, tầm mắt của Giang Tự bị mấy điểm sáng lấp lánh trên môi cô thu hút mất rồi.
Dáng môi rất đẹp, đầy đặn và căng mọng. Sự khô hanh của mùa đông chẳng hề để lại chút dấu vết nào trên đó, khiến Giang Tự hơi khựng lại.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, Từ Hướng Vãn lại thay đổi tư thế một lần nữa, chỗ nào tay cô có thể chạm tới đều bị cô sờ qua một lượt. Những sợi tóc rơi lòa xòa được vén lên rồi lại vén xuống, mang theo cả tĩnh điện.
Giang Tự tinh tế lờ đi sự khẩn trương và ngượng ngùng của cô, bày tỏ sự yêu thích đối với món quà: "Em đã thu âm chưa?"
"Vẫn chưa," Từ Hướng Vãn trả lại túi sưởi tay cho Giang Tự, "Sau khi về nhà, em sẽ thu cho chị, hoặc là hát trực tiếp cho chị nghe cũng được."
Giang Tự một tay ôm túi sưởi, tay phải nhích lại gần Từ Hướng Vãn, đặt hờ trên ghế.
Từ Hướng Vãn học theo tư thế của nàng, duỗi cánh tay trái ra.
Khoang xe tuy nhỏ, nhưng khoảng cách giữa hai bàn tay lại lớn đến vậy.
Từ Hướng Vãn nghiêng đầu nhìn sang, bàn tay đang cuộn lại một cách tự nhiên liền duỗi thẳng ra, nhích về phía trước một khoảng bằng một đốt ngón tay.
Động tác nhỏ đầy ẩn ý này đã bị tinh thần lực của Giang Tự bắt trọn.
Sau khi Từ Hướng Vãn duỗi tay ra vài lần, phát hiện đúng là không chạm tới tay Giang Tự, cô mới yên tâm thu hồi ánh mắt, không còn nhìn chằm chằm vào chỗ đó nữa, giống như một thói quen vô thức, cô xòe lòng bàn tay, từng chút một dò dẫm tiến lại gần.
Giang Tự bất động thanh sắc, trêu chọc cô một chút.
Tinh thần lực của nàng ngưng tụ thành một ngón tay vô hình, chạm nhẹ vào đầu ngón tay của Từ Hướng Vãn.
Theo sự tự kiểm tra của Giang Tự, tinh thần lực không nóng cũng không lạnh, nó giống như một dòng điện nhỏ mang lại cảm giác hơi tê rần.
Khi chạm vào sẽ giống như bị điện giật, người ta sẽ theo bản năng mà giật mình một cái, nhưng khi hoàn hồn lại sẽ thấy không hề đau.
Từ Hướng Vãn đột ngột quay đầu lại nhìn, đôi mắt trợn tròn.
Giang Tự cũng nghiêng đầu nhìn cô, trong mắt không giấu nổi ý cười.
Từ Hướng Vãn lập tức biết là Giang Tự đã chạm vào mình, cô liếc nhìn nàng một cái rồi lại thu hồi tầm mắt, khóe môi vừa định nhếch lên đã vội vàng ép xuống.
Cô lặng lẽ đếm nhẩm, một phút trôi qua mới lén lút quay đầu lại nhìn, liền đâm sầm vào đôi mắt vẫn tràn đầy ý cười của Giang Tự.
Sự kiên nhẫn này làm Từ Hướng Vãn cũng phải nể phục: "Sao chị vẫn còn nhìn em thế?"
Giang Tự lười biếng tung cho cô một cú "bóng thẳng": "Chị đã nói rồi, chị muốn gặp em."
Từ Hướng Vãn dựa vào độ nóng trên mặt mà phán đoán, mặt cô lúc này chắc chắn còn đỏ hơn cả lúc nghe câu "Chị muốn gặp em" qua điện thoại.
Nhịp tim của cô cũng rất ồn ào, tiếng gió tuyết gào thét ngoài cửa sổ cũng không át được tiếng tim đập loạn nhịp "thình thịch".
Cô chưa từng thấy ai nói lời nhớ nhung mang theo ý nghĩa vật lý thực thụ như vậy.
"Em đúng là mở mang tầm mắt."
Bầu không khí trong xe từ từ biến hóa, một sự thấu hiểu không cần nói ra đang lan tỏa sau những lần thăm dò.
Tài xế ở vị trí lái giống như một nhân vật qua đường, mắt nhìn thẳng, vững vàng lái xe về phía trước. Hai cô gái ở ghế sau thì đang âm thầm dao động cảm xúc, nói những chuyện vụn vặt thường ngày.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!