Chưa từng có ai nói với Từ Hướng Vãn bốn chữ "Đồng cam cộng khổ".
Tâm lý tính toán và đua đòi hình thành từ nhỏ đã khiến cô mất đi khả năng giao thiệp chân thành với người khác.
Cô không giỏi đáp lại lòng tốt của người khác.
Sự vụng về ấy trông có vẻ giả dối và lạnh nhạt.
Không để cô có thời gian nghĩ ngợi nhiều, xe đã lái vào gara, tấm chắn ngăn cách trước sau hạ xuống, Tần Tố ngồi ở ghế phụ quay đầu lại nhìn Từ Hướng Vãn: "Ngài đợi một lát hãy xuống xe, tôi đi lấy thêm áo khoác dày."
Nhiệt độ thấp nhất hôm nay là âm mười độ.
Từ Hướng Vãn lắc đầu: "Không cần đâu, chẳng mấy bước chân, tôi đi loáng cái là tới."
Cô không lá ngọc cành vàng đến thế.
Hơn nữa: "Cô không cần phải dùng từ 'ngài' đâu."
Tần Tố: "Vâng, phu nhân."
Hai chữ "Phu nhân" không kèm theo họ, người khác nhau gọi sẽ mang lại cảm giác khác nhau. Giang Tự sẽ không bao giờ dùng tông giọng kính cẩn như thế để gọi.
Từ Hướng Vãn thuận đà nhìn sang Giang Tự, phát hiện nàng đã ngủ rồi.
Căng thẳng suốt cả quãng đường, vừa về đến cửa nhà là ngủ mất.
Chiếc thảm lông đối với nàng mà nói vẫn còn quá mỏng. Sắc môi tái nhợt hơi chuyển sang tím, dáng vẻ lười biếng thong dong khi tỉnh táo giờ đã bị điệu bộ co rùm người lại thay thế. Nhìn qua là biết nàng đang lạnh, ngủ không yên giấc.
Tiếng gõ cửa xe vang lên, Từ Hướng Vãn hoàn hồn, Tần Tố mở cửa xe cho cô, đặt một đôi dép lê lót lông xuống đất.
Từ Hướng Vãn hơi nghiêng chân, không từ chối ý tốt này: "Cảm ơn cô."
Việc thay giày cao gót thì không cần phiền đến người khác, cô nhất quyết tự mình xách đôi giày ấy, tìm cái thùng rác gần nhất ném vào —— mấy thứ đồ xui xẻo trên người này, cô đều muốn vứt sạch.
Từ gara đến đại môn có một hành lang bằng kính, thông gió, che được mưa nhưng không chắn ánh sáng. Lúc mới xuống xe sẽ thấy lạnh, nhưng vẫn trong phạm vi chịu đựng được.
Từ Hướng Vãn không vội vào nhà, cô đứng bên cạnh đợi Giang Tự cùng vào.
Trong nhà đèn đuốc sáng trưng, dì Trương mở cửa, Dương Tiểu Ý khoác chiếc áo phao dáng dài màu đen chạy ra đón.
Từ Hướng Vãn thấy chiếc áo phao này rất quen mắt, sau khi chào hỏi xong liền hỏi: "Mới mua à?"
Dương Tiểu Ý cười ngây ngô: " Tần tỷ tỷ mang đến mấy hôm trước, nói là lấy từ kho của nhà máy."
Kho của nhà máy.
Từ Hướng Vãn nhếch môi: "Em tin thật à?"
"Dạ?" Dương Tiểu Ý thắc mắc: "Tin chứ, Tần tỷ tỷ sẽ không lừa em đâu!"
Ánh mắt Từ Hướng Vãn nhìn cô bé tức khắc trở nên hiền từ hẳn.
Tần Tố lướt qua hai người, đi vào trong nhà.
Giang Tự vẫn còn ở trên xe.
Dương Tiểu Ý giải thích với Từ Hướng Vãn: "Phải lấy xe lăn, chị Giang Tự thỉnh thoảng sẽ ngồi xe lăn, nhưng chị yên tâm, tai nghe không bằng mắt thấy, chân của chị ấy tuyệt đối không có vấn đề gì đâu!"
Từ Hướng Vãn: "..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!