Giang Tự vừa xuất hiện, bầu không khí trong phòng bao liền vì thế mà thay đổi hẳn.
Giống như một vùng biển vốn chỉ có lũ cá nhỏ đang ăn tôm, đột nhiên lại có một con cá mập trắng lớn bơi tới.
Gương mặt nàng vốn mang theo vẻ bệnh tật, lúc này lại như mọc ra những chiếc răng nanh hung mãnh, khiến người ta vừa nhìn thấy đã không khỏi rùng mình sợ hãi.
Những người đang ngồi lập tức trở nên khép nép, tất cả đều không ngờ rằng Giang Tự lại tìm đến chỗ Từ Hướng Vãn, nhất thời bị dọa đến mức có chút co rúm người lại, phải mất một lúc sau mới gượng ra vẻ mặt tươi cười hớn hở, nói lời hoan nghênh hoan nghênh.
Trong căn phòng tức khắc tràn ngập những lời nịnh hót a dua, ồn ào đến mức nực cười.
Từ Hướng Vãn cúi đầu rũ mắt, hàng mi vẫn còn vương những giọt nước mắt, cô dùng mu bàn tay nhanh chóng lau đi, rồi mới đưa tay ra đón lấy chiếc ly rượu trống không trong tay Giang Tự.
Chiếc ly thủy tinh dáng trụ thẳng vừa thấp vừa thô, Từ Hướng Vãn dùng cả hai tay để đón lấy, một tay đỡ dưới đáy, một tay vịn bên thân ly, cô hơi dùng sức một chút nhưng lại không cầm được.
Cô ngẩng đầu lên nhìn, một lần nữa chạm mắt với Giang Tự.
Giang Tự hỏi cô: "Em ở chỗ này làm cái gì?"
Từ Hướng Vãn chần chừ đáp: "Ăn cơm ạ?"
Giang Tự ân cần hỏi tiếp: "Còn gì nữa không?"
Từ Hướng Vãn đã hiểu ý: "Kính rượu ạ."
Cô cầm lấy chén rượu.
Tần Tố sắp xếp một chỗ ngồi trống ở gần đó.
Từ Hướng Vãn nhìn theo bóng lưng Giang Tự ngồi xuống, thấy nàng biến một vị trí góc khuất cạnh cửa thành tư thế của một người ngồi ghế chủ tọa, trong mắt cô không khỏi hiện lên vẻ hâm mộ.
Điều này khiến cô bất chợt nhớ đến lúc Giang Tự tìm mình để nói về chuyện hôn ước, cô đúng là to gan lớn mật thật, thế mà lại dám cự tuyệt nàng.
Giang Tự cầm lấy thực đơn, vẫy tay gọi Từ Hướng Vãn: "Lại đây ngồi đi."
Nàng suy nghĩ một giây xem ở bên ngoài nên xưng hô với Từ Hướng Vãn thế nào, rồi mở miệng gọi: "Tiểu Từ, quý cô."
Từ Hướng Vãn: "......"
Tại sao lại là cái cách xưng hô quái đản như vậy chứ.
Giang Tự thuận tay đưa thực đơn cho cô, nhận lại cái nhìn đầy nghi hoặc của Từ Hướng Vãn.
"Không phải em đến đây để ăn cơm sao?"
Từ Hướng Vãn đành cắn răng nhận lấy.
Căn phòng trong phút chốc trở nên yên tĩnh lạ thường.
Vì tính chất của buổi tiệc rượu tối nay, đám khách khứa gian xảo chẳng ai dám đứng ra làm chim đầu đàn, giữa bọn họ, những ánh mắt liên tục giao nhau, cuối cùng tất cả đều ném cho Ngô Khải Cường một cái nhìn đầy âm hiểm.
Ngô Khải Cường lúc này đi không dám đi, ngồi không dám ngồi, chân tay luống cuống, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.
Ngay từ khoảnh khắc nhìn thấy Giang Tự, gã đã biết hôm nay tiêu đời rồi.
Lúc này trong đầu gã tự vẽ ra đủ loại kết cục thê thảm cho bản thân, đồng thời cũng âm thầm hận lây sang cả Từ Hướng Vãn.
—— Có quan hệ với Giang Tự mà lại không nói trước một tiếng, rõ ràng là cố ý tính kế gã mà.
Nhưng Từ Hướng Vãn hiện tại lại là cọng rơm cứu mạng duy nhất của gã, Ngô Khải Cường điên cuồng nháy mắt ra hiệu với Từ Hướng Vãn, hy vọng cô có thể nói giúp gã một câu tốt đẹp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!