20.
Lục Tịch Thâm dường như đã ngủ.
Tôi nhẹ tay mở cửa bước vào.
Ngồi xổm bên giường… lặng lẽ nhìn anh ấy.
Không hiểu sao, tôi lại thấy quầng thâm dưới mắt anh ấy… cũng rất đẹp.
Đột nhiên, Lục Tịch Thâm mở mắt.
Bốn mắt nhìn nhau.
Không khí đông cứng.
Tôi: "……"
Anh ấy: "……"
Ánh mắt Lục Tịch Thâm từ mặt tôi chậm rãi trượt xuống, dừng lại ở bộ đồ ngủ thiếu vải.
Tôi thấy đồng tử Lục Tịch Thâm rõ ràng chấn động.
Anh ấy nhắm mắt.
Rồi mở ra.
Xác nhận không phải mơ.
"Khương Diêu?"
Giọng Lục Tịch Thâm khàn khàn, mang theo chút lười biếng khi vừa tỉnh ngủ:
"Em… đang làm gì vậy?"
Não tôi chạy hết mã lực.
Cuối cùng quyết định, đâm lao thì phải theo lao.
"Đang nhìn anh."
Lục Tịch Thâm im lặng hai giây.
"Mặc thế này… nhìn anh?"
"…Ừm."
Lại là một khoảng lặng.
Lục Tịch Thâm đột nhiên ngồi dậy, định lấy chăn khoác cho tôi.
Tôi giữ tay anh ấy lại.
"Lục Tịch Thâm."
Động tác anh ấy dừng lại.
"Em không thích Lục Diệm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!