14.
Sau khi nhận được tin, tôi vội vàng lên máy bay đến nước A.
Vừa hạ cánh, tôi lập tức chạy thẳng đến bệnh viện.
Khi nhìn thấy Lục Tịch Thâm vẫn bình an ngồi trên giường bệnh xử lý công việc
Lòng tôi mới dần bình tĩnh.
Nhưng sau nỗi sợ mất đi, chính là tủi thân dâng lên trong lòng.
Lục Tịch Thâm đột nhiên ngẩng đầu, ngạc nhiên:
"Khương Diêu?"
Tôi hít hít mũi, từng bước tiến về phía anh ấy.
Khi nhìn thấy lớp băng trắng trên đầu Lục Tịch Thâm, nước mắt tôi vẫn không kìm được mà rơi xuống.
Anh ấy vội đẩy máy tính sang một bên, lúng túng.
"Sao em biết?"
"Sao không nói với anh trước một tiếng?"
"Ngoan, đừng khóc nữa… được không?"
Tôi biết, không nên tạo thêm áp lực cho người đang bị thương.
Thế nên tôi cố cười:
"Em không nói trước… chẳng phải vì sợ anh không cho em đến sao?"
Ánh mắt Lục Tịch Thâm nhìn tôi trở nên phức tạp.
Dường như có điều gì đó sắp nói, nhưng anh lại kìm lại.
Sau khi hỏi qua tình trạng của anh ấy, tôi không nhịn được hỏi:
"Tại sao lại đột nhiên gặp tai nạn vậy?"
Người vừa còn trả lời trôi chảy, lại bỗng im lặng.
Bình luận lập tức nhảy ra:
[Tôi thật sự cạn lời, nam chính quá không có giới hạn rồi! Còn mua chuộc tài xế của anh trai mình!]
[Đó là anh ruột của mình đấy, mà cũng dám cố ý gây tai nạn?]
[Nam chính với tên tài xế kia đúng là cá mè một lứa]
[Đây mới chỉ là mở đầu thôi, theo nguyên tác thì sau này anh trai nam chính sẽ bị mất một chân]
[Hình như còn là vì nữ phụ nữa mà?]
[Đúng rồi, vì cái chân đó mà mất luôn quyền thừa kế, nữ phụ đúng kiểu sao chổi]
[Trời ơi, mấy người lầu trên bớt "fan cuồng nam chính" lại đi! Người ta nhìn thấy bình luận đấy!]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!