11.
Sau khi Lục Tịch Thâm rời đi, rất lâu sau tôi mới có thể chìm vào giấc ngủ.
Tôi mơ.
Mơ về quá khứ.
Trong giấc mơ, tôi thấy bố mình, ông ta vừa gặp đã yêu mẹ tôi, một vũ công.
Tiền bạc, hoa tươi, theo đuổi.
Mẹ tôi chẳng hề để tâm.
Có lẽ vì lòng tự tôn ch ế t tiệt của đàn ông, hoặc cũng có thể là thứ d ụ c vọng chinh phục ghê tởm.
Ông ta đã dùng thủ đoạn bẩn thỉu với mẹ tôi.
Ông ta kéo mẹ tôi từ ánh đèn sân khấu xuống, khiến mẹ tôi từ đó không thể múa nữa.
Dựa vào tiền tài và quyền lực, ông ta nhốt mẹ tôi lại, như chim trong lồng.
Không biết mẹ tôi đã thỏa hiệp… hay cam chịu
Mẹ sinh ra tôi, mang theo ý định sống yên ổn với ông ta.
Nhưng vào ngày tiệc đầy tháng của tôi, một người phụ nữ ăn mặc lộng lẫy xông vào, mắng mẹ tôi không biết xấu hổ.
Lúc đó mẹ tôi mới biết…
Bố tôi đã có vợ, ông ta ngoại tình.
Từ giây phút ấy, mẹ tôi hoàn toàn sụp đổ.
Sau khi bố tôi bị bà nội dẫn đi, tinh thần của mẹ bắt đầu rối loạn.
Mẹ đánh tôi.
Dùng bất cứ thứ gì trong tầm tay ném vào tôi.
Tôi đau.
Nhưng tôi không oán mẹ.
Vì tôi biết, mẹ cũng là nạn nhân.
Chúng tôi là mẹ con.
Cùng chảy một dòng máu.
Chúng tôi có chung một kẻ thù, chính là kẻ hèn hạ và ghê tởm đó.
Năm tôi mười tuổi.
Mẹ tôi qua đời.
Ngay cả khi ch ế t, vẫn có người không buông tha mẹ tôi, mắng mẹ tôi là đồ đi ê n.
Còn tôi, bị nhà họ Khương đón về, trở thành con riêng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!