Chương 3: (Vô Đề)

07.

Tim tôi bỗng thắt lại.

Vậy ra suốt một năm qua, những lúc Lục Diệm lúc gần lúc xa với tôi…những mập mờ khiến tôi nghĩ rằng anh ta cũng có tình cảm với tôi.

Tất cả chỉ vì…tôi có thể lợi dụng?

Tôi rút tay khỏi tay Lục Diệm, lùi lại một bước.

Trên mặt Lục Diệm thoáng qua tia ngạc nhiên.

"Diêu Diêu?"

Giọng tôi rất khẽ:

"Lục Diệm, tôi không thể giúp anh."

Ánh mắt anh ta lập tức lạnh xuống.

Lục Diệm nhìn tôi vài giây, rồi đột nhiên bật cười.

Một nụ cười u ám.

"Khương Diêu, em nghĩ Lục Tịch Thâm là người tốt sao?"

"Anh ta cưới em, chẳng qua vì ngủ với em rồi phải chịu trách nhiệm thôi."

"Em thật sự nghĩ anh ta sẽ thích một đứa con riêng như em sao?"

Tôi sững lại.

Chuyện "con riêng"

Ai cũng có thể dùng để làm tổn thương tôi.

Nhưng Lục Diệm thì không.

Bởi vì chính anh ta cũng vậy.

Hơn nữa… anh ta còn biết rõ chuyện tôi từng bị anh chị nhốt ngoài tuyết lạnh thế nào.

Nếu năm đó không phải Lục Diệm cứu tôi

Có lẽ tôi đã ch ế t cóng rồi.

Mắt tôi bỗng cay xè.

Tôi thấy Lục Diệm luống cuống giơ tay lên, dường như muốn lau nước mắt cho tôi.

Ngay khoảnh khắc tay anh ta sắp chạm vào

Cửa văn phòng đột nhiên mở ra.

Là Lục Tịch Thâm.

Rõ ràng anh ấy vừa họp xong.

Lục Tịch Thâm đứng ở cửa, nhìn tôi và Lục Diệm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!