Chương 2: (Vô Đề)

05

Không khí lặng đi vài giây.

Lục Tịch Thâm hạ mắt.

Tôi chợt không còn rõ cảm xúc nơi đáy mắt anh ấy nữa.

Nhưng bình luận lại giãy đành đạch loạn cả lên:

[Hả??? Gì vậy, nữ phụ sao đổi tính vậy?]

[Chẳng phải cô ta nghĩ nam chính thích mình, nên giữ thân như ngọc đúng không??]

[Chà chà, chắc nữ phụ đang chơi kiểu "bạn giường" đây mà.]

[Hình như cô ta quên mất hình tượng lãnh cảm của mình rồi thì phải.]

Khi nhìn thấy dòng thứ hai, ngón tay tôi run lên.

Hóa ra… Lục Diệm thật sự không thích tôi?

Vậy những mập mờ trước đây của anh ta thì sao…?

Đang mải xuất thần nhìn đống bình luận.

Bên tai chợt vang tiếng Lục Tịch Thâm:

"Khương Diêu, không cần ép mình."

"Chuyện này, anh sẽ luôn tôn trọng em."

Tim tôi khẽ run.

Một cảm giác áy náy khó hiểu lan đến.

Rõ ràng năm đó là tôi bỏ thuốc, lại để anh ấy uống nhầm.

Lục Tịch Thâm mới buộc phải cưới tôi.

Sau khi kết hôn, cũng vì tôi tự mình đa tình, có ảo tưởng với Lục Diệm, mà để anh ấy cô đơn trong chính cuộc hôn nhân này.

Từ đầu đến cuối… người sai đều là tôi.

Vậy mà Lục Tịch Thâm vẫn luôn nghĩ tôi mới là người chịu thiệt.

Anh ấy vẫn luôn lo cho tôi.

Giống như việc anh ấy âm thầm giúp tôi giải quyết rắc rối từ phía gia đình, lo liệu hết mọi thứ có thể ảnh hưởng đến tâm trạng của tôi.

Tôi chợt cảm thấy mình đúng thật mù rồi.

Lục Tịch Thâm bước lại gần, nắm tay tôi, cúi đầu nhìn kỹ vài giây.

Anh ấy khẽ thổi vào vết xước nhỏ trên ngón trỏ tôi.

"Sau này đừng dùng dao nữa. Nếu thật sự muốn học, anh sẽ tìm người dạy em, được không?"

Tôi im lặng, gật đầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!